Chương 7

Ai… Ít ra cũng là chị em, ít ra đối phương cũng là một bé gái xinh xắn, quan trọng nhất là, bé con còn nhỏ xíu mà... Ít ra cũng là con gái mà... Không thể nhẹ nhàng một chút sao? Không thể động một tí là kéo người ta đi sao? Trời ạ…

Nhậm Bình Sinh ném cô bé đáng yêu lên giường.

“Buổi tối không được tè dầm đó nha...”

“Bé con không tè dầm.”

“Muốn đi tè thì phải tự mình dậy.”

“Bé con đi tè tự mình dậy.”

“Tè dầm thì sao?”

“Bé con bị nhét bồn cầu xả trôi.”

“Ngủ mau ngủ mau.” Bình Sinh một tay nhét Nhậm Yên Vũ vào trong chăn. Nghĩ lại, hình như bé con còn chưa cởϊ qυầи áo, nước mũi nước dãi dính trên tay áo bẩn ơi là bẩn.

Thật sự không thể thuyết phục bản thân không nghĩ tới chuyện đó, Nhậm Bình Sinh lại kéo cô bé đáng yêu từ trong chăn ra.

“Bé con ngủ ngủ…”

“Không được ngủ! Cởϊ qυầи áo ra!”

“Bé con không biết cởi cởi…” Ba chữ "cởϊ qυầи áo" thực ra cô bé còn chưa biết phát âm.

“Đồ ngốc chết tiệt, bé có phải đồ ngu không?”

“Bé con không biết cởi cởi…”

“Bé chính là đồ ngu! Ngay cả quần áo cũng không biết cởi!”

“Bé con không biết cởi cởi…” Thật ra chị không nên trách em đâu, dù sao em mới chưa đầy hai tuổi mà, đâu phải thiên tài. Nhóc con à... Hồi hai tuổi chị cũng có biết cởi đâu...

“Đồ ngốc chết tiệt!” Nhậm Bình Sinh thấy bất lực. Chỉ có thể tự mình giúp Nhậm Yên Vũ cởϊ qυầи áo. Thực ra cô bé cũng chỉ là một tiểu quỷ vừa tròn năm tuổi, dù khả năng động tay rất mạnh, dù có trưởng thành sớm đến mấy, rốt cuộc tay nhỏ còn chưa phát triển hoàn toàn, cho nên một chiếc quần áo cũng phải mất rất lâu cô bé mới cởi ra được. Bởi vì trước giờ chỉ biết tự mình cởi thôi mà...

Lúc cởi ra xong, Nhậm Bình Sinh cô bé cực kỳ kiêu ngạo, còn muốn khoe khoang một chút với Nhậm Yên Vũ, nhưng rồi mới phát hiện tốc độ cởϊ qυầи áo của mình thật sự quá chậm, cô bé Nhậm Yên Vũ đã ngủ say rồi!

“Hừ…” Nhậm Bình Sinh cô bé chịu đả kích, sau khi ném người ta lên giường thì cực kỳ bất mãn mà đi ngủ. Cô bé phải rất vất vả mới học được cách giúp người khác cởϊ qυầи áo.

Hóa ra trước đây cô bé cũng không biết, đây là lần đầu tiên, không hiểu sao tự nhiên cô bé lại biết làm cái chuyện này. Haizz…

Tác giả có lời muốn nói: Đây là truyện dưỡng thành... Hy vọng mọi người thích.

Thật không may. Một cô bé hai tuổi thì không thể tin tưởng được, cho nên sáng hôm sau tỉnh dậy, Nhậm Bình Sinh vẫn phát hiện, cái giường nhỏ sạch sẽ của mình đã bị Nhậm Yên Vũ tè ướt.

Nhậm Bình Sinh, cô bé giận sôi người. Việc đầu tiên khi nhảy dựng lên là xách kẻ đầu têu lên, bàn tay nhỏ cứ thế đét bộp bộp lên mông em.

“Ô oa a a a a…” Nhậm Yên Vũ đang còn trong giấc mơ lập tức khóc ré lên thảm thiết.

“Khóc khóc khóc! Khóc cái đầu bé! Ai bảo bé tè dầm! Tè dầm là phải đét mông!”

“Bé con không đét mông!”

“Tè dầm là phải đét mông!”

“Bé con không có tè dầm ô ô ô…”

“Còn không tè dầm hả! Trên giường kia là cái gì?” Nhậm Bình Sinh mắng to, bàn tay nhỏ vẫn tiếp tục đét bộp bộp.

“Ô oa a a a… Bé con không có tè dầm...”

“Còn không tè dầm hả! Mông bé ướt sũng rồi kìa!” Mặc dù mắng vậy, nhưng Nhậm Bình Sinh thực ra không thật sự đánh mạnh. Không phải vì Nhậm Bình Sinh cô bé, người từ nhỏ đã bạo dạn, bỗng nhiên mềm lòng đâu, mà là cô bé phát hiện, tay mình dính nướ© ŧıểυ của Nhậm Yên Vũ, bẩn quá đi mất!