Chương 4

Cao Minh chán nản cúi đầu nghĩ, phải rồi, sẽ không quay về nữa, người ta lên Lương Sơn tụ nghĩa rồi. Chỉ có điều, cuối cùng vẫn không đấu lại Cao Cầu, thắng lợi sau cùng đã sớm được định đoạt.

Cao Minh cơ thể còn yếu, cũng chẳng quản được chuyện khác, trước hết cứ dưỡng tốt bản thân đã rồi tính: “Đa tạ phụ thân.”

Nụ cười Cao Cầu càng thêm đậm, liền nói: “Nhi tử ta đã hiểu chuyện rồi.”

Nếu là trước đây, đứa nhi tử này của ông ta đâu có biết nói lời đa tạ, mọi thứ đều là đòi hỏi một cách hiển nhiên.

Vì vậy, Cao Cầu có chút vừa mừng vừa lo, trái tim của một người phụ thân già không kìm được mà trào dâng một tình phụ tử mãnh liệt.

Cao Minh thấy tình hình không ổn, nói thêm nữa sẽ gây nghi ngờ, liền vội vàng nằm xuống: “Con vẫn còn hơi choáng...” Nói xong liền nhắm mắt lại.

Cao Cầu nói: “Để ta mời thái y trong viện đến xem cho con nhé?”

“Không cần, không cần đâu, con chỉ hơi mệt một chút thôi, đã đỡ nhiều rồi, không cần gọi thái y.”

Cao Cầu tiếp tục hỏi: “Thật sự không cần sao?”

Cao Minh mở choàng mắt, trong lòng tính toán xem Cao Nha Nội nguyên bản sẽ phản ứng thế nào, bèn tỏ vẻ bất mãn: “Con đã nói là không cần rồi mà!”

Cao Cầu vừa thấy thái độ tệ hại này của nhi tử, trong lòng không khỏi nghĩ thầm: “Tốt, tốt lắm, quả nhiên con ta vẫn là con ta.”

Ông ta vội nói: “Vậy con nghỉ ngơi cho khỏe, phụ thân không để người khác làm phiền con.”

Nói xong, ông ta đứng dậy rời đi.

Tuy nói là vậy, nhưng sau khi ông ta đi, Cao Minh vẫn cảm nhận được có mấy a hoàn khẽ khàng bước vào, đứng bên giường nhẹ nhàng quạt cho hắn.

Cao Minh cứ thế mơ màng thϊếp đi.

Trời trong xanh, vạn dặm không một gợn mây.

Trong lương đình ở hậu viện phủ Thái úy, một nam tử mảnh khảnh đang ngồi đó. Vừa khỏi bệnh nặng, sắc mặt có chút tái nhợt, nhưng điều đó càng làm nổi bật lên vẻ mày thanh mắt sáng của hắn.

Một đôi mắt phượng khép hờ, hàng mi khẽ run, ánh mắt ba phần mơ màng, bảy phần mệt mỏi, không nhìn ra được tâm sự trong lòng.

Nam tử này dĩ nhiên là Cao Minh.

Qua mấy ngày dò hỏi ngược xuôi, hắn biết được tên thật của Cao Nha Nội cũng là Cao Minh. Hẳn là do trùng tên trùng họ nên mới xảy ra sự cố không gian thời gian nào đó, triệu hồi hắn đến đây.

Thôi thì đã đến thì an phận, còn làm được gì nữa chứ. Danh tiếng thối một chút thì cứ thối một chút vậy, đành phải nhịn thôi.

Hơn nữa, ngoài cái danh tiếng thối nát ra thì “cấu hình” của thân phận Cao Nha Nội này cũng không tệ.