Quả nhiên là vụ Lâm Xung cầm đao lầm vào Bạch Hổ Đường!
Cao Minh nằm trên giường, chỉ muốn chết đi cho xong. “Tại sao lại làm chuyện như vậy?”
Cao Cầu nghe giọng điệu của nhi tử không có vẻ vui mừng, mà còn có vài phần trách móc, ngờ vực hỏi lại: “Sao nào? Con thấy phụ thân làm không đúng ư?”
Cao Minh theo bản năng ngửi thấy mùi nguy hiểm. Theo đúng tính cách của Cao Nha Nội nguyên bản, lúc này ắt phải vui mừng nhảy cẫng lên, từ trên giường bệnh bật dậy cười ha hả mới phải.
Nếu hành động của hắn quá khác thường, chắc chắn sẽ khiến Cao Cầu nghi ngờ.
Dù sao thì Cao Cầu cũng là một lão hồ ly, tuy có hoàng thượng chống lưng, nhưng có thể ngồi vững ở vị trí Thái úy cũng không phải là nhân vật tầm thường.
Cao Minh chân ướt chân ráo mới đến, mạng nhỏ là quan trọng nhất. Tuy danh tiếng của Cao Nha Nội có hơi tệ, nhưng còn sống vẫn tốt hơn là mất mạng.
Bản năng sinh tồn mách bảo hắn phải giữ vững hình tượng của Cao Nha Nội.
Hắn vội vàng gắng gượng ngồi dậy, miệng lưỡi khô khốc giải thích: “Không phải, chỉ là nhi tử cảm thấy vì chuyện cỏn con này mà lại phải làm phiền đến phụ thân, trong lòng thực sự áy náy.”
Thèm muốn thê tử người khác đã đủ đáng xấu hổ rồi, kết quả là Cao Cầu, người làm phụ thân này không những không dạy dỗ con mình mà còn nhúng tay vào để hãm hại Lâm Xung, thật chẳng biết phải nói gì hơn. Cao Nha Nội mới mười tám, mười chín tuổi, còn trẻ người non dạ không hiểu chuyện, nhưng Cao Cầu, đường đường là một vị quan, lại có thể bao che cho nhi tử một cách vô liêm sỉ, bất chấp nguyên tắc, thật đáng xấu hổ hơn vạn phần.
Cao Cầu thấy nhi tử vậy mà có thể ngồi dậy được, còn nói những lời ấm lòng như vậy, khiến người làm phụ thân phải ấm lòng, trong lòng không khỏi dâng lên niềm vui mừng, thầm nghĩ: “Phú An nói quả không sai, chỉ cần đày ải được Lâm Xung, bệnh của Nha Nội nhà mình quả nhiên sẽ khá hơn.”
“Sau này con chỉ cần làm việc của con, chuyện của Lâm Xung không cần con phải bận tâm nữa. Ta đã sai người áp giải hắn đến phủ Khai Phong rồi. Phủ doãn họ Đằng làm việc, con cứ yên tâm, nhẹ nhất cũng là đi đày, hắn đừng hòng có ngày quay lại Đông Kinh này.”
Phủ Khai Phong ở Nam Nha đâu phải của triều đình, mà là của nhà Cao Thái úy. Bất cứ ai có hiềm khích với ông ta, bị giải đến phủ Khai Phong thì muốn gϊếŧ cứ gϊếŧ, muốn chém cứ chém.