Đúng vậy, thân phận hiện tại của hắn chính là Cao Nha Nội, kẻ mà bất cứ độc giả nào của truyện Thủy Hử cũng muốn gϊếŧ cho hả giận. Kẻ châm ngòi trực tiếp cho việc đại phản diện Cao Cầu bức hại Lâm Xung.
Cao Minh nửa sống nửa chết mở mắt, uể oải gọi một tiếng: “Phụ thân.”
Ngay sau đó, một khuôn mặt của nam tử trạc ba mươi mấy tuổi xuất hiện trước mắt hắn, gật đầu thật mạnh đáp lời: “Nhi tử của ta, con đã đỡ hơn chưa?”
Cao Minh và Cao Cầu bốn mắt nhìn nhau, sững sờ không nói nên lời.
Hắn kinh ngạc là vì tuổi tác của Cao Cầu khác xa so với tưởng tượng. Hắn cứ ngỡ Cao Cầu ít nhất cũng phải là một lão già năm mươi tuổi, ai ngờ trông chỉ khoảng ba lăm tuổi, còn trẻ chán.
Nhưng rất nhanh hắn đã nghĩ thông suốt. Tống Huy Tông lên ngôi năm mười tám tuổi, và đã quen biết Cao Cầu từ trước đó.
Cao Cầu đã là bạn đá cầu của vua, tuổi tác sao có thể lớn được, nếu không tương đương thì cũng chẳng chênh lệch bao nhiêu. Dù sao thì nếu Cao Cầu lớn tuổi quá, lúc quen biết Huy Tông cũng chẳng còn sức mà đá bóng nữa.
Cho đến khi các hảo hán trong truyện lần lượt xuất hiện, Huy Tông cũng chỉ mới tại vị được hơn mười năm, Cao Cầu quả thực chỉ nên ở độ tuổi ba lăm.
Nhìn lại Cao Cầu, quả không hổ là người đi lên nhờ tài năng thể thao, vóc người quả thực cao lớn, thẳng tắp. Về dung mạo và khí chất, có lẽ vì làm Thái úy đã nhiều năm nên toát ra vẻ uy nghiêm đáng kể.
Cao Minh dời mắt khỏi khuôn mặt Cao Cầu, ánh mắt lơ đãng thở dài: “Con đỡ hơn rồi, không sao đâu. Còn về những người này, bệnh của con không liên quan đến họ. Giờ con muốn yên tĩnh một lát, cho họ lui xuống cả đi.”
Đám người hầu vừa rồi sắp bị Cao Cầu trừng phạt, vừa nghe Nha Nội tha cho mình, có thể thoát được một kiếp nạn thì ai nấy đều thầm vui mừng.
Cao Cầu thấy nhi tử nói vậy, sợ lại chọc giận nó, bèn lạnh giọng ra lệnh: “Còn không mau lui xuống, để cho Nha Nội được yên tĩnh.”
“Vâng.” Đám người khom lưng lui ra.
Khi mọi người đã đi hết, chỉ còn lại hai phụ tử Cao Minh và Cao Cầu, không khí càng trở nên ngượng ngùng.
Cao Minh đột nhiên nhớ lại lời của một người hầu lúc nãy, nghi hoặc hỏi Cao Cầu: “Vừa rồi nói Lâm Xung vào phủ là có ý gì.”
Lẽ nào là...
Cao Cầu nghe nhi tử hỏi đến chuyện này, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, an ủi nói: “Con cứ yên tâm, hôm nay Lâm Xung cầm đao vào Bạch Hổ Đường đã bị ta bắt giữ rồi.”