Cuộc xuyên không xảy đến với Cao Minh cũng giống như bao cuộc xuyên không khác, đều có một mở đầu quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn. Đó là mở mắt ra, thấy mình đang nằm trên một chiếc giường xa lạ, xung quanh là một đám người mặc đồ cổ trang đang khóc lóc thảm thiết.
Nhưng cũng có chút khác biệt, vì những người này không gọi hắn là “thiếu gia”, mà lại gọi là “Nha Nội”.
Điều này khiến Cao Minh dấy lên một dự cảm chẳng lành. Thế là sau khoảnh khắc hé mắt ngắn ngủi, hắn lại nhanh chóng nhắm tịt mắt lại.
Tốc độ nhanh đến nỗi đám người đang xì xào bàn tán xung quanh không hề phát hiện ra.
Hắn căng thẳng nhắm mắt, lắng nghe tiếng gào khóc bên tai: “Nha Nội ơi, người mau tỉnh lại đi.”
“Đừng khóc nữa, Thái úy sắp đến rồi!”
“Nhưng không khóc sao được, Thái úy mà thấy Nha Nội ra nông nỗi này, lại thấy đám hạ nhân chúng ta chẳng ai lo lắng đến rơi lệ, chẳng phải sẽ càng trách tội hơn sao!”
Bỗng có người hét lên một tiếng kinh thiên động địa: “Thái úy đến, Thái úy đến rồi!”
Cao Minh liền nghe thấy xung quanh im phăng phắc, một cây kim rơi xuống đất cũng có thể nghe thấy.
Rất nhanh, hắn cảm nhận được một bàn tay chạm nhẹ lên trán mình, tiếp đó là một giọng nói giận dữ quát mắng: “Lũ nô tài các ngươi, Nha Nội bệnh nặng thế này sao không báo cho ta sớm? Chắc chắn là do các ngươi chăm sóc không chu toàn, sợ bị trách phạt nên mới giấu giếm. Hôm nay, các ngươi đừng hòng ta tha cho một đứa nào.”
“Thái úy, bọn tiểu nhân oan uổng quá! Nha Nội từ hôm bị Lâm Xung dọa cho kinh hãi, bọn tiểu nhân một khắc cũng không dám lơ là chăm sóc, mấy ngày gần đây đã có chuyển biến tốt. Ai ngờ vừa rồi không biết kẻ nào để lộ tin tức, nói Lâm Xung hôm nay đã vào phủ, Nha Nội... Nha Nội liền một hơi... không thở nổi, lại tái phát bệnh kinh quyết...”
“Câm miệng! Tên nô tài nhà ngươi đúng là đáng đánh. Chủ nhân hỏi chuyện, đâu tới lượt ngươi giảo biện! Người đâu, lôi hắn xuống đánh cho một trận nên thân.”
Ngay lúc Cao Thái úy định trừng phạt đám người hầu, Cao Minh đang nằm trên giường bèn thều thào cất tiếng: “Thôi bỏ đi, thưa phụ thân...”
Đừng tạo thêm nghiệp nữa.
Thái úy thấy nhi tử tỉnh lại, cũng chẳng buồn phạt hạ nhân nữa, vội vàng cúi xuống xem xét tình hình của con.
Cao Minh nhíu mày mở mắt, trong lòng thầm than không biết mình đã tạo phải nghiệt gì mà lại xuyên không thành Cao Nha Nội.
Nếu như lúc nãy nghe đám hạ nhân gọi mình là “Nha Nội”, gọi phụ thân mình là “Thái úy”, hắn vẫn còn chút nghi ngờ, thì việc cái tên Lâm Xung vừa xuất hiện đã chứng thực cho suy đoán của hắn.