Chương 8

Cha của Lâm Vũ Huyên là tổng thư ký của tập đoàn Hạ thị, trước khi vào Thánh Lai Tư, cha cô ta đã dặn đi dặn lại ở trường phải hầu hạ đại tiểu thư cho tốt, hiếm khi được cùng khóa lại cùng lớp với đại tiểu thư, nhất định phải thể hiện cho tốt.

Nhưng bức ảnh tiểu thư mà cha đưa cho cô ta xem rõ ràng là tóc đen dài thẳng! Mái tóc này sao lại nói xanh là xanh được chứ? Cô ta căn bản không nhận ra.

Tiểu thư có tùy hứng cũng không thể như vậy chứ, đây mới vừa đính hôn, nhuộm tóc xanh chẳng phải là rất xui xẻo sao?

Nhưng tình hình hiện tại, người đầu tiên xui xẻo hình như sẽ là cô ta đó.

Lâm Vũ Huyên trong lòng hối hận xen lẫn, khổ không thể tả, nhưng dù sao cô ta cũng là con gái của tổng thư ký, nhanh chóng phân tích tình hình trước mắt, đưa ra cách ứng phó có lợi nhất cho mình - quỳ xuống nhận lỗi.

Lâm Vũ Huyên vội vàng nhặt cuốn sách Hạ Ngân ném xuống đất, lấy từ trong ngăn bàn của mình ra một cuốn sách giáo khoa mới tinh y hệt, đổi lại, hai tay đưa cuốn sách mới cho Hạ Ngân, cúi đầu thành khẩn xin lỗi:

"Xin lỗi tiểu thư, vừa rồi là tôi có mắt như mù đã mạo phạm ngài, tôi sẽ lập tức xin chuyển lớp biến mất khỏi tầm mắt của ngài ngay đây."

"Thôi, chuyện nhỏ thôi mà." Hạ Ngân nhận lấy sách giáo khoa, xua tay ra hiệu cho Lâm Vũ Huyên lui xuống: “Tôi cũng không phải là người khó nói chuyện."

[Cô chính là người khó nói chuyện!] Hệ thống vội vàng nhảy ra phản đối, [Nhân vật, nhân vật của tôi ơi!]

Hạ Ngân: [OK OK, tôi sẽ sửa chữa lại.]

Lâm Vũ Huyên vẫn còn đang ngơ ngác, vậy thôi à?

Tiểu thư hóa ra lại dễ nói chuyện như vậy sao? Điều này với tiểu thư kiêu căng tùy hứng trong miệng cha hình như không phải là cùng một người.

Lâm Vũ Huyên có chút kinh hãi nghĩ, tiểu thư sẽ không phải là đang chuẩn bị một màn lớn để Hạ đại thiếu gia sa thải cha cô ta đấy chứ? Lâm Vũ Huyên càng nghĩ càng thấy có khả năng, trong lòng như kiến bò trên chảo nóng, lo lắng không yên.

Đột nhiên bên tai nghe thấy Hạ Ngân nói với cô: ta "Tôi vẫn chưa nói xong, ý tôi là, nếu cô thể hiện tốt." Âm cuối kéo dài ẩn chứa một chút đe dọa.

Quả nhiên, tiểu thư không dễ dàng tha thứ cho cô ta, điều này thật sự là... quá tốt rồi!

"Tiểu thư yên tâm, tôi nhất định sẽ thể hiện tốt!" Lâm Vũ Huyên đứng nghiêm, vỗ ngực cam đoan.

Có yêu cầu mới là chuyện tốt, chứng tỏ vẫn còn cơ hội cứu vãn, ít nhất xem ra sẽ không sa thải cha cô ta.

Hạ Ngân: ... Cô ta thật kỳ lạ.

Lúc trước còn ra vẻ như sắp đối mặt với kẻ thù lớn, nghe thấy mình đe dọa cô ta lại lộ ra vẻ mặt say mê, Lâm Vũ Huyên sẽ không có thuộc tính biếи ŧɦái nào đó chứ?

"Cô đi nhanh đi, bây giờ tôi muốn ngủ rồi." Hạ Ngân thấy hơi rợn người, dặn dò Lâm Vũ Huyên: “Không được làm ồn tôi."

Cô chỉ thích các anh đẹp trai thôi!

Hạ Ngân gục đầu xuống bàn, chuẩn bị tiếp tục buôn chuyện với hệ thống về danh sách trai đẹp, Lâm Vũ Huyên lại như nhận được thánh chỉ, lập tức bắt đầu làm việc.

Cô ta chỉ vào đám bạn học đang tụ tập buôn chuyện phía trước, phát huy triệt để tinh thần cáo mượn oai hùm, chống nạnh nói: "Tiểu thư muốn ngủ bù, các cậu, còn cả các cậu nữa, đều không được nói chuyện."

Mọi người: “?”