Cô ta vẫn luôn cho rằng mình là một người mạnh mẽ và lạc quan. Vì không có tiền ở ký túc xá, ngày thường đi học cô ta có thể dậy sớm hai tiếng để chen chúc trên xe buýt. Nhưng hôm nay, sau khi ngồi bốn tiếng xe để rồi quay lại đúng điểm xuất phát, cô ta lại cảm thấy tủi thân một cách mờ mịt, không biết mình ngồi xe bốn tiếng đồng hồ quay về chỗ cũ là để làm gì.
Lẽ nào chỉ vì hoàn cảnh gia đình không tốt, nên ngay cả ông trời cũng thích trêu đùa mình hay sao?
Sự trùng hợp kỳ lạ này khiến cho hành động thức dậy khi chưa ngủ đủ bốn tiếng chỉ để không bị muộn của cô ta trông như một trò cười.
Ngay lúc cảm xúc sắp không kìm nén được nữa, không ngờ bạn học Hạ Ngân thường ngày trông có vẻ vô tư lại nhận ra, còn dùng cách khác người như vậy để khích lệ cô ta.
Tuy những lời Hạ Ngân nói có hơi kỳ quặc một chút, nhưng Bạch Dao cảm thấy tâm trạng mình đã bình ổn lại phần nào, không đến mức sụp đổ, chỉ là vẫn còn hơi chán nản.
Bạch Dao nhìn món tào phớ bên cạnh sữa đậu nành, định bụng sẽ múc một ít cho Hạ Ngân và mọi người, bèn thuận miệng hỏi Giang Hiểu Điệp: "Bạn học Giang, cậu có thích ăn tào phớ không? Ăn ngọt hay ăn mặn?"
"Không cần." Giang Hiểu Điệp bưng sữa đậu nành lên rồi quay người bỏ đi.
Lúc này, Bạch Dao mới hoàn hồn lại, cảm thấy Giang Hiểu Điệp dường như không thích mình cho lắm. Cô ta gượng cười, không nói thêm gì nữa.
Một tuần học ở trường đã giúp cô ta hiểu sâu hơn về Thánh Lai Tư. Mặc dù tuần này vì chuyện của Lâm Kiểu Nguyệt mà dấy lên trào lưu mời học sinh diện đặc cách ăn cơm, nhưng từ trong xương tủy, những học sinh quý tộc kia vẫn không muốn tiếp xúc quá nhiều với họ, ngoại trừ——
Ánh mắt Bạch Dao chuyển sang Hạ Ngân đang xì xụp ăn bánh cuốn, và cả Lâm Vũ Huyên bên cạnh, người trông có vẻ chê bánh nướng sốt tương nhưng sau khi cắn răng ăn thử vài miếng lại lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Bạch Dao cảm thấy, ở Thánh Lai Tư, mình vẫn có thể có bạn bè.
Nhìn bàn của Hạ Ngân rộn ràng bắt đầu ăn uống, các bạn học khác trong lớp cũng lần lượt hành động theo.
Đến cả người ăn một bữa 3888 tệ mà còn ăn, thì họ còn kiểu cách cái gì nữa? Hơn nữa phải công nhận, mấy món này trông thì không ra sao, nhưng ăn vào lại ngon bất ngờ?
Thảo nào Hạ Ngân ăn ngon lành như vậy
-
Sau bữa sáng là nửa tiếng dành cho việc tham quan, còn từ 9 giờ đến 12 giờ chính là thời gian lao động của các bạn học sinh.
Ngay khi chị khóa trên vừa thông báo xong hoạt động, Hạ Ngân đã lập tức tuyên chiến với Bạch Dao: "Chúng ta bắt đầu thi đấu ngay bây giờ! Trong suốt ba tiếng này, cậu không được phép rời khỏi tầm mắt của tôi một bước!"
Rồi cô lại quay sang dặn dò Lâm Vũ Huyên: "Nhớ để mắt đến cậu ấy giúp tớ nhé, tớ nhất định phải giành được danh hiệu MVP của hoạt động nhổ cỏ lần này!"
Lâm Vũ Huyên lập tức đảm bảo: "Đại tiểu thư cứ yên tâm!" Cô ta hiểu chứ, đại tiểu thư sợ Bạch Dao sẽ lười biếng, nên mới muốn cô ta giám sát.
Bạch Dao khe khẽ ngước mắt nhìn Hạ Ngân, trong lòng bất giác dâng lên một dòng nước ấm. Chẳng lẽ bạn học Hạ Ngân sợ các bạn khác sẽ bắt nạt mình sao?
Phó Cảnh Nhất đứng đó với dáng người cao ráo, thẳng tắp, khí chất thanh cao, quý phái của cậu hoàn toàn lạc lõng giữa khung cảnh nông trại này. Cậu khẽ nheo đôi mắt phượng hẹp dài, có chút ngạc nhiên, Hạ Ngân hôm nay sao lại có chí tiến thủ, muốn giành điểm học phần thế nhỉ?
Trong khi đó, Trình Thanh Chi đã bắt đầu lấy giỏ tre và dụng cụ nhổ cỏ đưa cho Hạ Ngân, rồi lên tiếng hỏi: "Cậu muốn giành hạng nhất về điểm học phần à?"
"Tôi là loại người có chí tiến thủ như vậy sao?" Hạ Ngân ngơ ngác, chuyện này thì liên quan gì đến điểm học phần chứ?
Không phải đâu, trong lòng Phó Cảnh Nhất thầm nghĩ.
Thời gian không còn nhiều, Hạ Ngân xắn tay áo lên bắt đầu làm việc, giọng đầy khí thế: "Mấy thứ đó không quan trọng, tôi chỉ đơn thuần muốn giành lấy danh hiệu MVP thôi!"
Các bạn học cùng lớp: ...
Làm màu, cứ làm màu cho lắm vào. Cái điệu bộ làm việc này thì có khác gì mấy đứa thức trắng đêm ôn bài thi được hạng nhất, rồi lại đi nói với người khác là mình chẳng bao giờ học bài đâu chứ?
Các bạn học khác cảm thấy mình không thể để bị cái vẻ giả tạo đáng ghét của Hạ Ngân qua mặt được, nên cũng lập tức cởϊ áσ khoác ngoài ra và bắt tay vào việc.