Hạ Ngân ngủ được nửa chừng thì bị nóng đến tỉnh giấc. Cô ngơ ngác nhìn bốn chiếc áo khoác đang chồng chất như một ngọn núi nhỏ trên người mình, thật khó tưởng tượng nổi là mình lại có thể toát mồ hôi đầm đìa khi ngủ dưới điều hòa 25 độ.
Hạ Ngân: "?"
Bọn họ đúng là rất sợ mình bị chết cóng mà!
Hạ Ngân lôi bình nước nhỏ ra, ừng ực uống mấy ngụm trà sữa để giải khát. May mà hôm nay bình nước của cô đựng trà sữa đá, khả năng giữ lạnh phải nói là cực đỉnh.
Hạ Ngân thầm nghĩ bình nước này tiện thật, mình nên mua thêm mấy cái để dành. Cô tháo tai nghe, trả lại mấy chiếc áo khoác đồng phục, rồi bắt đầu nhìn quanh, muốn tìm Bạch Dao để hỏi xem cô ta mua bình nước ở đâu.
Kết quả lại thấy Bạch Dao đang gà gật ngủ với đôi mắt thâm quầng, và trên đầu cô ta đang lơ lửng một dòng cốt truyện khổng lồ.
Nhân vật: Bạch Dao
Thuộc tính: Nữ chính [Đang chuyển đổi thuộc tính]
Cốt truyện: Đoạt lấy danh hiệu MVP trong hoạt động nông trại lần này của Bạch Dao [Chưa hoàn thành]
Hạ Ngân: Ồ hô, cuối cùng mình cũng sắp phải bắt đầu tuyến truyện của nhân vật phản diện rồi sao!
Ai cũng biết, nữ chính Mary Sue trong truyện vườn trường bắt buộc phải có kỹ năng nấu nướng. Nếu nữ chính không có, thì người nhà như ba hoặc bà của cô ấy chắc chắn sẽ có.
Bạch Dao thuộc dạng có cả hai. Hạ Ngân nhớ trong nguyên tác có rất nhiều tình tiết nam chính và nam phụ tranh giành ghen tuông vì hộp cơm bento do chính tay Bạch Dao làm. Từ đó, Hạ Ngân phân tích rằng, danh hiệu MVP trong hoạt động nông trại hôm nay của Bạch Dao hẳn là có được nhờ việc giúp nấu ăn và chinh phục dạ dày của mọi người.
Là một đứa “phế vật nhà bếp” điển hình chỉ biết ăn chứ không biết nấu, Hạ Ngân chắc chắn rằng mình không thể nào giành được MVP ở mảng nấu nướng.
Vậy thì chỉ có một cách: Mình không biết nấu, thì cậu cũng đừng hòng vào bếp!
Nhiệm vụ quan trọng nhất của ngày hôm nay chính là ngăn cản Bạch Dao vào bếp phụ giúp!
Rất tốt, sau khi đã xác định được phương châm hành động, Hạ Ngân tràn đầy tự tin.
Sau khi xe buýt của trường đến nông trại, việc đầu tiên cô làm khi xuống xe là kéo Bạch Dao lại, tạo một tư thế chiến đấu, rồi hét lớn: “Quyết đấu đi, bạn học Bạch Dao!”
“Tôi hạ chiến thư đây, hôm nay chúng ta hãy thi xem ai nhổ được nhiều cỏ dại hơn! Mau nhận chiến thư đi, tôi nhất định sẽ thắng cậu!”
Bạch Dao: “Hả?”
Bạn cùng lớp: ?
Bạn lớp khác: ?
Ai vậy trời: “Sửu nhi” thế!
Lâm Vũ Huyên, Phó Cảnh Nhất và Trình Thanh Chi cũng ngẩn người ra một lúc.
Lâm Vũ Huyên ngơ ngác: Đại tiểu thư đâu có nói với mình là có cuộc thi nhổ cỏ đâu nhỉ? Bây giờ lên kế hoạch tác chiến còn kịp không?
“Hạt óc chó?” Phó Cảnh Nhất nhìn về phía Trình Thanh Chi.
“Không có.” Trình Thanh Chi đáp lời ngắn gọn.
Hôm nay nông trại có chuẩn bị bữa sáng, Hạ Ngân chắc chắn sẽ thích ăn, nên cậu không mang bữa sáng theo, dĩ nhiên cũng không bóc hạt óc chó. Nhưng cậu không muốn nói nhiều với Phó Cảnh Nhất.
Giọng của Hạ Ngân vang đến mức các lớp đi xe khác xuống cũng nghe thấy, từng cái đầu hóng chuyện đều quay lại xem thử là ai mà “trẩu” thế. Không nhìn thì thôi, nhìn một cái đúng là hết hồn.
Vãi! Mái tóc xanh lá đặc trưng này, chẳng phải là người đang nổi như cồn trên diễn đàn trường Thánh Lai Tư gần đây, đại tiểu thư nhà họ Hạ, Hạ Ngân sao!
Nghe nói chính cô là người khởi xướng trào lưu mời khách trung bình 3888 tệ một người, khiến cho ví tiền của bao nhiêu anh chị khóa trên “chảy máu”. Lại còn có tin đồn hoạt động nông trại lần này cũng liên quan đến cô.
Vốn dĩ họ không tin, nhưng khi thấy bộ dạng đến cả nhổ cỏ cũng đòi quyết đấu của Hạ Ngân bây giờ, họ không thể không tin rồi!
Vấn đề là, cô hăng hái nhiệt huyết thế này, thì làm sao bọn họ lười biếng được đây?
Hạ Ngân, con quỷ này “cày” xong vụ mời khách giờ lại đến “cày” cả nhổ cỏ nữa sao? Hành hạ xong các anh chị khối 11, 12 rồi, bây giờ lại đến lượt hành hạ khối 10 của bọn họ sao?
Rất nhanh đã có người lấy điện thoại ra đăng bài: [Sốc, đại tiểu thư nhà họ Hạ lại đáng sợ đến thế!]
Chị khóa trên Chu Quỳnh, người phụ trách lớp của Hạ Ngân, mặt mày hớn hở như hoa nở. Xem ra có Hạ Ngân ở đây, KPI của chị ấy chắc chắn ổn rồi.
Hệ thống tín chỉ của trường Thánh Lai Tư vốn chú trọng vào việc phát triển toàn diện cho học sinh.
Trong hoạt động nông trại lần này, không chỉ học sinh khối 10 được cộng tín chỉ, mà các anh chị khóa trên phụ trách chấm điểm và tổ chức hoạt động cho các lớp cũng có thể nhận được tín chỉ, chỉ là trọng tâm đánh giá của hai bên khác nhau.
Trọng tâm tín chỉ của khối 10 là biểu hiện của học sinh trong hoạt động, trong đó sự chăm chỉ và nghiêm túc chiếm trọng số lớn nhất.
Còn tín chỉ của các anh chị khóa trên thì tập trung vào năng lực lãnh đạo, năng lực tổ chức và khả năng phản ứng xử lý các tình huống bất ngờ. Nói một cách đơn giản, lớp mà họ phụ trách có biểu hiện càng nổi bật, thì anh chị trưởng nhóm sẽ nhận được càng nhiều tín chỉ thưởng.
“Được rồi em gái Hạ Ngân, đừng vội thi đấu, phải ăn no rồi mới có sức làm việc chứ.” Chu Quỳnh cười, đi đến trước xe của lớp 1 Phổ thông. “Mọi người xếp hàng trước đã, chia thành các đội nhỏ sáu người một nhóm, chúng ta sẽ chọn khu vực hoạt động trước, sau đó mới ăn sáng.”
“Chị gái Ban Lễ nghi, là chị à!” Hạ Ngân nhận ra người quen. “Hôm nay chị không đi kiểm tra tác phong à?”