Chương 41

Thấy Hạ Ngân đang ngủ say sưa, Hệ thống cũng cảm thấy mí mắt mình sắp sụp xuống. Nó không ở lại nữa mà vội vàng quay về Tổng cục Xuyên nhanh. Chỉ có điều, nó thảm hơn một chút, nó phải đợi họp buổi sáng xong mới được vào trạng thái ngủ đông để nạp lại năng lượng.

Ngay sau đó, Lâm Vũ Huyên và cô bạn thân Giang Hiểu Điệp cũng nối gót lên xe buýt của trường. Vừa trông thấy Hạ Ngân đang ngủ, Lâm Vũ Huyên liền ngay lập tức ngừng đùa giỡn, bảo Giang Hiểu Điệp ngồi xuống chơi điện thoại trước, còn mình thì chạy xuống xe làm "thần giữ cửa", nhắc nhở những người khác lên xe hãy nhỏ tiếng một chút. Dĩ nhiên, những lời này cô ta không dám nói với Phó Cảnh Nhất.

Lúc này, Phó Cảnh Nhất đang đeo một chiếc tai nghe chống ồn choàng qua cổ mà cậu đã đặc biệt mang theo, cứ thế đi thẳng qua người Lâm Vũ Huyên rồi lên xe. Trên tay cậu còn xách một chiếc túi đựng nước ngọt hoạt hình, trông chẳng hề ăn nhập gì với hình tượng công tử nhà giàu của cậu.

Trông có vẻ như là mới mua tạm ở tiệm tạp hóa.

Khi đi ngang qua chỗ ngồi của Hạ Ngân, cậu nhìn thấy hai chiếc áo đồng phục trên người cô, rồi lại thấy trên người Trình Thanh Chi chỉ còn lại chiếc áo thun lót bên trong.

Phó Cảnh Nhất khẽ chau mày. Vị hôn thê trên danh nghĩa của mình lại đang đắp áo khoác của một bạn học nam khác, chuyện này là sao đây? Nghĩ vậy, cậu dứt khoát cởϊ áσ khoác đồng phục của mình ra, gấp lại rồi đắp chồng lên trên chiếc áo của Trình Thanh Chi.

Ánh mắt của Trình Thanh Chi liếc sang, dừng lại trên chiếc áo khoác của Phó Cảnh Nhất, rồi lại chuyển sang túi nước ngọt trên tay cậu .

Phó Cảnh Nhất có thoáng chút mất tự nhiên, nhưng rồi nhanh chóng đè nén cảm giác khác lạ đó xuống.

Chẳng qua là lúc vào cổng trường, cậu chợt nhớ đến cảnh Hạ Ngân bị ngất xỉu trong kỳ quân sự, vì sợ hoạt động ở nông trại hôm nay sẽ xảy ra sự cố ngoài ý muốn nên mới ghé tiệm tạp hóa mua sẵn vài chai nước ngọt để phòng hờ. Đơn giản là vì cậu ghét những chuyện bất ngờ và không muốn bị ảnh hưởng đến điểm số mà thôi.

Phó Cảnh Nhất nói: "Đừng hiểu lầm."

Trình Thanh Chi thu lại ánh mắt, chỉ khẽ "ừm" một tiếng, rồi quay đầu đi và bắt đầu đọc sách.

Phó Cảnh Nhất cũng không dừng lại lâu, đặt túi nước ngọt xuống chỗ ngồi của mình.

Thấy các bạn học lần lượt lên xe, mà Lâm Vũ Huyên vẫn đang ra sức làm "thần giữ cửa", Phó Cảnh Nhất lại đứng dậy, bước xuống xe, lấy chiếc tai nghe từ trên cổ xuống đưa cho Lâm Vũ Huyên, lạnh lùng nói: "Loại chống ồn, cô lên đưa cho cô ấy đeo vào đi."

"Cảm ơn Phó thiếu gia! Phó thiếu gia chu đáo quá!" Lâm Vũ Huyên mừng rơn nhận lấy tai nghe, cẩn thận đeo lên tai cho Hạ Ngân, chính thức kết thúc sự nghiệp "thần giữ cửa" của mình.

Cô ta nhìn ba chiếc áo đồng phục trên người Hạ Ngân, hai chiếc đắp ở thân trên, một chiếc đắp ở thân dưới, nghĩ bụng mình cũng không thể thua kém được, liền dứt khoát cởϊ áσ khoác của mình ra định đắp lên phần thân dưới của Hạ Ngân cho đối xứng.

Trình Thanh Chi lên tiếng nhắc nhở: "Cái áo này của cậu đừng đắp ngang, đắp dọc vừa có thể che được đầu gối lại vừa che được đến ngực đấy."

"Học thần đúng là thông minh thật!" Lâm Vũ Huyên nhanh nhẹn làm theo lời Trình Thanh Chi, đắp áo xong xuôi rồi mới quay về chỗ ngồi.

Trước khi quay đi, cô ta còn bất ngờ thấy Trình Thanh Chi cười với mình một nụ cười thoáng qua như chuồn chuồn lướt nước.

Lâm Vũ Huyên: ???

Hôm nay là ngày gì thế này, đầu tiên là Phó thiếu gia chủ động nói chuyện với cô ta, sau đó là học thần lạnh lùng trước nay chưa từng có lại cười với cô ta.

Lâm Vũ Huyên nhìn gương mặt say ngủ ngọt ngào của Hạ Ngân, thầm nghĩ, ừm, quả nhiên đi theo đúng người là có thịt ăn.

Phó Cảnh Nhất thấy chiếc áo đồng phục của mình phần lớn đã bị áo của Lâm Vũ Huyên che mất, liền quay về phía Trình Thanh Chi, mặt không cảm xúc nói: "Nhàm chán."

Trong khi đó, hệ thống đang phải họp buổi sáng ở Tổng Cục lại không có được đãi ngộ tốt như Hạ Ngân. Sau mười tám lần mí mắt díu lại với nhau, sự mệt mỏi do thức trắng đêm làm thêm cuối cùng cũng khiến hệ thống chìm sâu vào giấc ngủ, rơi vào trạng thái ngủ đông.

Tại vị trí chủ tọa của buổi họp, Hệ thống quản lý 001 cầm trên tay tài liệu do bộ phận Dữ liệu và bộ phận Nghiên cứu & Phát triển (R&D) gửi đến, cất giọng trầm trọng: "Gửi các hệ thống chăm chỉ, mọi người đã vất vả vì liên tục làm thêm giờ rồi. Dữ liệu về sự sụp đổ của các thế giới nhỏ cho thấy, phần lớn các thế giới nhỏ bị sụp đổ đều tồn tại trường hợp ký chủ không thuộc nhóm nữ chính sử dụng bộ sửa chữa tình tiết phiên bản dùng thử."

"Và ngay vừa rồi, chúng tôi đã nhận được báo cáo từ bộ phận R&D, họ đã dán nhầm và hoán đổi nhãn của một lô bộ sửa chữa tình tiết phiên bản dùng thử với nhãn của bộ chuyển đổi nữ chính phiên bản dùng thử. Chúng tôi có lý do để nghi ngờ rằng chính các nhân vật không phải nữ chính đã sử dụng bộ chuyển đổi nữ chính phiên bản dùng thử bị dán nhầm nhãn, dẫn đến việc tình tiết bị đào thải và gây ra sự kiện sụp đổ thế giới nhỏ trên quy mô lớn lần này."

"Hiện tại, bộ phận R&D đang tiến hành thu hồi khẩn cấp lô C32 bộ sửa chữa tình tiết phiên bản dùng thử và lô C32 bộ chuyển đổi nữ chính phiên bản dùng thử. Nếu có nhân vật không phải nữ chính nào đã sử dụng, xin vui lòng liên hệ và phối hợp với bộ phận R&D để ghi lại dữ liệu thời gian thực nhằm tiến hành phòng chống sụp đổ."

"Thông báo quan trọng xin được nhắc lại một lần nữa: Hiện tại, bộ phận R&D đang tiến hành thu hồi khẩn cấp lô C32 bộ sửa chữa tình tiết phiên bản dùng thử và lô C32 bộ chuyển đổi nữ chính phiên bản dùng thử. Nếu có nhân vật không phải nữ chính nào đã sử dụng, xin vui lòng liên hệ và phối hợp với bộ phận R&D để ghi lại dữ liệu thời gian thực nhằm tiến hành phòng chống sụp đổ."

Giọng của Hệ thống quản lý 001 vang dội và nghiêm nghị, không khí trong phòng họp căng thẳng và lo lắng. Tuy nhiên, giữa một hàng dài các hệ thống có ngoại hình giống hệt nhau đang ngồi họp, ánh sáng xanh lam báo hiệu trạng thái ngủ đông trên trán của hệ thống 687, kẻ đã nhặt được Hạ Ngân, lại không hề bị ai chú ý đến.

Hệ thống: zZ

Nhân vật không phải nữ chính · Hạ Ngân: zZ