Chương 40

Tại khối 10 Thánh Lai Tư, từ thứ Hai đến thứ Sáu là lịch học bình thường. Vào cuối tuần, nếu nhà trường không có hoạt động đặc biệt nào, học sinh có thể tự do tham gia câu lạc bộ hoặc đến sảnh ở tầng của Hội học sinh để nhận nhiệm vụ kiếm tín chỉ.

Dĩ nhiên, cũng có những người như Hạ Ngân, chỉ định ru rú ở nhà đọc truyện tranh, chẳng thèm kiếm tín chỉ nào cũng không sao. Trở thành "trùm cày cuốc" hay là "cá muối" hoàn toàn là lựa chọn cá nhân, tất cả đều dựa vào ý thức. Chính điều này đã dẫn đến tình trạng phân hóa tín chỉ vô cùng nghiêm trọng, đặc biệt là với nhóm đứng đầu có hy vọng được vào lớp tuyển thẳng, sự cạnh tranh lại càng khốc liệt.

Có điều, tuần này, có lẽ do không khí thân thiện của việc mời nhau ăn uống trong trường đã cho Hội đồng quản trị ý tưởng, nên họ đã bất ngờ sắp xếp cho toàn bộ khối 10 đến nông trại hữu cơ ngoại khóa của Thánh Lai Tư vào cuối tuần để tham quan và phụ giúp trong nửa ngày. Lấy danh nghĩa mỹ miều là "gột rửa tâm hồn, sau khi trải nghiệm nỗi vất vả của người lao động sẽ càng thêm trân trọng lương thực".

Hạ Ngân tỏ ra bất bình với điều này. Cô không cần trải nghiệm nỗi vất vả đó thì cũng đã rất trân trọng lương thực rồi.

Thế nhưng, sau khi nghe nói bữa trưa là món ăn nhà nông chính hiệu do hai vợ chồng người nông dân chăm sóc vườn rau tự tay nấu, Hạ Ngân đã rút lại ý kiến của mình.

Thật lòng mà nói, nhà ăn số 3 dù có ngon đến mấy, ăn liền một tuần cô cũng thấy hơi ngán rồi. Đã đến lúc bắt đầu trải nghiệm một phong cách ẩm thực hoàn toàn mới.

Điểm bất lợi duy nhất là lớp của họ bị xếp vào sáng thứ Bảy, mà nông trại lại cách trường đến hai tiếng đi xe.

Tám giờ sáng phải có mặt ở nông trại, đồng nghĩa với việc học sinh phải tập trung lên xe buýt của trường trước sáu giờ. Vì vậy, ngày thứ Bảy tươi đẹp của Hạ Ngân lại phải bắt đầu bằng việc thức dậy đánh răng rửa mặt lúc năm rưỡi.

Đây rốt cuộc là sự bất lực của học sinh khối 10 hay là sự biếи ŧɦái của Hội đồng quản trị?

Nghe tin Hạ Ngân phải lết dậy lúc năm rưỡi sáng chỉ để đến nông trại hái rau nhổ cỏ, Hệ thống đang phải thức trắng đêm tăng ca cũng bất chấp nguy cơ có thể bị sập nguồn vì không được nghỉ ngơi, mà phải mò sang để bật lên một tràng cười như ngỗng kêu.

Hệ thống: [Ha ha ha ha ha! Tinh thần người làm công, người làm công muôn năm! Cùng là dân đi cày cả, hai chúng ta đều chẳng được ngủ, tôi thấy cân bằng tâm lý rồi.]

Hạ Ngân: [Hờ, tôi đây ngày mai Chủ nhật có thể ngủ cả ngày!]

[Không, cô không được đâu.] Hệ thống kiểm tra bảng điều khiển và phát hiện ra một điểm mấu chốt, [Tôi phát hiện bảng thông tin của nam phụ phản diện vẫn chưa sáng lên, độ thiện cảm và độ chán ghét đều bằng 0. Có phải cô quên lượn lờ trước mặt cậu ta để tạo sự hiện diện rồi không?]

Hình như trong nguyên tác đúng là có một nam phụ phản diện tính tình nóng nảy, tình tiết cưỡng ép yêu đương với nữ chính cũng rất nóng bỏng. Nhưng bây giờ là thời đại văn minh hài hòa rồi, chắc chắn không thể diễn lại cái trò "tắt đèn" như trong nguyên tác được, chẳng biết tình tiết rồi sẽ biến thành thế nào nữa.

Quan trọng nhất là—

Hạ Ngân: [Tôi thật sự không có lười biếng, tôi thật sự không hề thấy nhân vật quan trọng này trong trường! Thề luôn!]

Tuần này, ngoài việc ngủ trong giờ học ra thì lúc tan học cô chẳng hề rảnh rỗi chút nào đâu nhé. Snack khoai tây vị cà chua ở căng tin nằm ở kệ hàng thứ mấy, cột thứ mấy, cô đều biết rõ như lòng bàn tay. Thậm chí, vì để rình mò hoa hồng và sô cô la mà cô đã thuộc làu cả tòa nhà Hội học sinh rồi. Chỉ tiếc là gần đây cả hai người đó dường như đều không có ở trường.

Hệ thống im lặng. Nó biết ngay là cô chẳng thèm nhớ kỹ tình tiết truyện mà. Dám cá là lúc trước bảo cô đọc nguyên tác, chắc toàn tua đến mấy đoạn "tắt đèn" để xem thôi đúng không?

Hệ thống thở dài: [Tảo ơi, có một khả năng này không, là cô không thấy cậu ta ở trường là vì, cậu ta vốn dĩ không phải là học sinh của Thánh Lai Tư!]

[Cậu ta ở Á Đức Tư, là trường Á Đức Tư đó má! Là trường đối thủ của Thánh Lai Tư đó!]

Hạ Ngân: [Hả?]

Cái này đúng là Tảo không thể ngờ tới.

Hạ Ngân nhanh chóng hoàn hồn, vội mách lẻo trước: [Làm sao tôi biết được, tôi toàn làm theo nhiệm vụ thôi. Hơn nữa, Lâm Vũ Huyên vốn dĩ đâu phải nhân vật quan trọng, tự dưng lại lòi ra thêm tình tiết hoa khôi bắt tôi tăng ca.]

Hệ thống ngẫm nghĩ, chắc là do bug của bộ sửa chữa tình tiết, dù sao cũng chỉ là bản dùng thử, có khả năng phải tiếp xúc với nhân vật hoặc đạt đủ điều kiện chỉ định thì tình tiết mới được kích hoạt.

Nó trả lời Hạ Ngân: [Vấn đề này tôi sẽ về kiểm tra lại. Chủ nhật cô tranh thủ đến Á Đức Tư xem có gặp được nam phụ phản diện không.]

Hạ Ngân từ chối: [Dân cày 996 còn có một ngày nghỉ, Chủ nhật tôi phải nghỉ ngơi chứ.]

[Thôi được rồi. Thật ra thì, khu phố ẩm thực náo nhiệt nhất Đế Đô nằm ngay bên phía Á Đức Tư đấy.] Hệ thống giả vờ tiếc nuối: [Tôi cũng không phải là một Hệ thống vô nhân đạo gì. Nếu cô đã muốn nghỉ ngơi, vậy thì bản đồ ẩm thực tôi sẽ không gửi cho cô nữa, cô cứ ngủ cho ngon nhé.]

[Khoan khoan đã.] Hạ Ngân lập tức níu kéo: [Tao cũng đâu phải là một Tảo vô nhân đạo. Chẳng phải chỉ là đi rình mò thôi sao, tôi có thể đi vào buổi chiều. Yên tâm, cứ giao cho tao, mày cứ gửi bản đồ cho tao trước đi đã.]

Hệ thống: Nắm thóp rồi.

Lại tán gẫu thêm một lúc, một người một hệ thống đều chưa ngủ đủ giấc nên bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.

Dù sao cũng phải đi xe hai tiếng, Hạ Ngân dựa vào ghế xe buýt bắt đầu ngủ bù. Cô vẫn ghi nhớ lời cảnh báo về bệnh "đau khớp tuổi già" của Kim Huấn, nên đã cởϊ áσ khoác đồng phục của mình ra đắp lên đầu gối.

Điều hòa trên xe buýt rất lạnh. Trình Thanh Chi xách một túi đồ ăn vặt bước lên, thấy Hạ Ngân chỉ lo che đầu gối mà quên cả cánh tay và ngực, bèn cởϊ áσ khoác của mình ra đắp lên nửa thân trên của cô, rồi mới ngồi xuống bên cạnh.

Hệ thống nhìn cảnh này, thầm nghĩ cậu bạn trúc mã này đối xử với Tảo Tảo cũng tốt thật đấy, chỉ tiếc rằng cậu ta là một trong những nam chính của tiểu thuyết, sau này đã định sẵn là sẽ chỉ thích nữ chính mà thôi.