Chương 39: Chiến thuật của trợ lý nhỏ

Chiếc bình này có hiệu quả giữ nóng giữ lạnh cực tốt, đá viên có thể để qua đêm 12 tiếng mà không tan. Quan trọng nhất là kiểu dáng còn rất dễ thương, khi đeo chéo có thể dùng như một chiếc túi nhỏ. Hạ Ngân rất thích, mỗi ngày đến trường đều đã đổi từ túi xách nhỏ sang chiếc bình nước nhỏ này, hôm nay đựng trà sữa, ngày mai lại đựng nước chanh.

Lâm Vũ Huyên cảm thấy mình không thể để bị Bạch Dao qua mặt được, cô ta liền lôi ra sở trường của mình, ngồi bên cạnh Hạ Ngân và phân tích cặn kẽ: "Tôi nghi ngờ mấy chuyện này của Lâm Kiểu Nguyệt chính là do Nhan hội trưởng điều tra ra, mục đích là để ép hội đồng quản trị đuổi học cô ta. Chứ nếu là hội đồng quản trị chủ động, thì lúc tung tin chắc chắn sẽ tiện thể hạ bệ hội học sinh một phen. Thế nhưng những bài đăng kia lại còn ủng hộ cả hội học sinh, không hề có một câu chất vấn nào."

"Lâm Kiểu Nguyệt cũng coi như là gieo gió gặt bão. Còn cái tin tức ba nhà có quan hệ tốt đẹp kia, khả năng cao là bút tích của Phó thiếu gia rồi."

Hạ Ngân lấy làm lạ: "Phó Cảnh Nhất đây chẳng phải là mở mắt nói láo sao? Rõ ràng là cậu ta ghét cay ghét đắng hoa hồng mà."

"Đại tiểu thư ơi, đây đều là vì thể diện, là chiến thuật cả thôi." Lâm Vũ Huyên thầm nghĩ đại tiểu thư đúng là ngây thơ quá, Phó thiếu gia mà không ra tay nhanh, đợi đến khi người khác "đẩy thuyền" cặp đôi Ngân Ngọc, thì dù cậu không bị cắm sừng thật, người khác nhìn vào cũng sẽ thấy cậu như kẻ bị cắm sừng vậy.

Lâm Vũ Huyên không yên tâm, dặn dò thêm: "Đúng rồi đại tiểu thư, chuyện Lâm Kiểu Nguyệt tán tỉnh Nhan hội trưởng không thành này, ngoài tôi ra, cậu tuyệt đối đừng nói với người khác nhé."

"Biết rồi, ngoài cậu ra tôi cũng có đối tượng nào để buôn chuyện đâu." Hạ Ngân nhìn cái miệng nhỏ của Lâm Vũ Huyên cứ bô lô ba la, rất chu đáo đưa qua một chai nước, rồi hỏi: "Vậy thì khi nào tôi mới có thể trở thành hoa khôi của trường?"

Cô vốn chỉ là một nhân vật công cụ phản diện, mấy chuyện trọng đại như chấn chỉnh kỷ luật học đường này không đến lượt cô phải lo. Nhưng thấy đàn em nhiệt tình như vậy, thôi thì cứ để cô ta nói một lúc vậy.

Lâm Vũ Huyên nói đến khô cả họng, cảm động uống chai nước mà Hạ Ngân đưa, rồi vỗ ngực đảm bảo: "Hiện tại số phiếu của chúng ta đang đứng đầu, nhưng Hứa Phỉ Phỉ của ban tuyên truyền cũng đang đuổi theo rất sát. Đợi tối nay tôi sẽ củng cố thêm một đợt nữa."

Hứa Phỉ Phỉ học kỳ trước đã bị Lâm Kiểu Nguyệt cướp mất suất, học kỳ này đang dốc toàn lực để giành lại, nào ngờ Lâm Kiểu Nguyệt tự làm tự chịu, bị nhà trường đuổi học.

Hứa Phỉ Phỉ đã dốc cả công sức lẫn tiền của vào chuyện này, cho nên dù biết sau lưng Hạ Ngân có Nhan Tịch Ngọc và Phó Cảnh Nhất chống lưng, cô ta vẫn quyết định phải tranh giành một phen.

Rốt cuộc thì, cái chuyện bình chọn hoa khôi trường cỏn con này, Hội trưởng Nhan và Phó thiếu gia chắc cũng chẳng thèm nhúng tay vào đâu.

Thế nhưng, điều Hứa Phỉ Phỉ không ngờ tới là, ngay tối hôm đó, trên diễn đàn bỗng lặng lẽ xuất hiện hàng loạt bài đăng về việc Hạ Ngân đã chăm sóc một bạn học sinh diện đặc cách cùng lớp, còn dẫn bạn ấy đến nhà ăn số 3 ăn cơm suốt cả một tuần liền. Nếu như đó chỉ là vài tấm ảnh được sắp đặt để chụp cho có thì còn đỡ, cô có thể thuê người vào bình luận rằng đây chỉ là chiêu trò marketing.

Ấy thế mà, phía bên kia lại chẳng đăng lấy một tấm ảnh nào, tất cả đều là những bài thảo luận toàn chữ là chữ. Hơn nữa, chuyện này lại hoàn toàn có thật. Vốn dĩ số người đến nhà ăn số 3 dùng bữa đã không nhiều, nên nhóm năm người của họ mỗi lần ra vào đều rất thu hút sự chú ý, không ít người ở nhà ăn số 1 và số 2 đều đã nhìn thấy.

Cộng thêm việc Hội đồng quản trị nhà trường gần đây đang có xu hướng chấn chỉnh lại kỷ luật và bảo vệ các học sinh diện đặc cách, rất nhiều người vốn không đứng về phe nào, nay lại muốn nhanh chóng tách mình ra khỏi vụ bắt nạt của Lâm Kiểu Nguyệt, liền vội vàng bình luận ủng hộ năng lượng tích cực của Hạ Ngân. Họ còn bày tỏ sẽ học tập theo hành động của cô, kéo theo đó là số phiếu bầu cho Hạ Ngân trong khu vực bình chọn hoa khôi cũng tăng lên vùn vụt.

Trong tuần đó, một trào lưu thân thiện bỗng nổi lên giữa các học sinh trường Thánh Lai Tư: mời học sinh diện đặc cách đi ăn cơm.

Nhưng vì đồ ăn ở nhà ăn số 1 và số 2 đều giống nhau, một vài người vì muốn giữ thể diện và cũng để xin lỗi cho những hành vi không tốt trước đây, đành phải cắn răng mời khách đến nhà ăn số 3 với mức giá trung bình 3888 tệ một người.

Những người này một mặt thì ra sức bỏ phiếu và tuyên truyền cho Hạ Ngân, hận không thể la lên cho cả thế giới biết mình ủng hộ cô, mặt khác lại tức đến nghiến răng nghiến lợi trong lòng.

Cái cô tiểu thư nhà họ Hạ này, rảnh rỗi không có chuyện gì làm hay sao mà lại đi mời bữa cơm đắt đỏ như vậy chứ!

"Xong rồi!" Lâm Vũ Huyên hài lòng nhìn thành quả lao động của mình: "Tiểu thư, đợi đến thứ Sáu tuần sau khi cuộc bình chọn kết thúc, cạu sẽ là hoa khôi của học kỳ này!"

Hạ Ngân lướt diễn đàn, nhìn những bài đăng toàn là lời khen ngợi mình mà thái dương giật thon thót. Chuyện này có được tính là sụp đổ hình tượng không?

"Bảo họ đừng khen tôi nữa, thế này không hay chút nào, hoàn toàn không hợp với hình tượng của tôi!" Hạ Ngân nói.

Lâm Vũ Huyên tự tin đáp: "Không sao đâu tiểu thư, bọn họ cũng đâu có thật lòng khen cậu. Có khi trong lòng đang chửi thầm cậu không chừng. Chúng ta chỉ cần lấy được phiếu bầu là được rồi."

Hạ Ngân: ?

Tuy là vậy, nhiệm vụ thì có thể hoàn thành rồi, nhưng sao lời của Lâm Vũ Huyên nghe cứ có gì đó sai sai ấy nhỉ?