Chương 35

Cô lại cầm một xiên lưỡi vịt nướng lên, nhân lúc Kim Huấn đang cắm ống hút, liền thì thầm với Nhan Tịch Ngọc: "Đàn anh Sô-cô-la không ngờ lại ngây thơ thật đấy, cứ như một chú chó lớn vậy."

Cô suy nghĩ một hồi rồi nói thêm: "Chắc là giống Border Collie đó. Đàn anh Sô-cô-la ở trong ban thể thao, khả năng vận động tốt, lại còn chịu thương chịu khó làm tài xế cho chúng ta, rất có tinh thần trách nhiệm."

Nhan Tịch Ngọc liếc mắt qua Kim Huấn, người đang uống trà sữa với vẻ mặt đầy mới lạ, rồi lắc đầu: "Chắc là Husky thôi. Border Collie thông minh lắm, còn cậu ta thì các môn văn hóa chỉ vừa đủ điểm qua, không xứng đâu."

Tay cầm xiên nướng của Hạ Ngân khẽ run lên: “Vậy... người có môn văn hóa còn chưa qua nổi thì... nói sao đây ạ?"

Chết mất, đóa hồng này không lẽ lại là một người yêu vẻ đẹp trí tuệ sao? Nếu vậy thì có cho cô sống thêm một trăm năm nữa cũng đừng hòng hái được hoa rồi.

"Ừm?" Nhan Tịch Ngọc khẽ nheo mắt, đôi môi mỏng nhuốm màu đỏ vì cay khẽ cong lên, nốt ruồi lệ nơi khóe mắt lại mang một vẻ quyến rũ lạ thường. Cậu cười một cách thấu tỏ: "Ăn xiên của em đi, ăn xong thì về nhà, ngày mai còn đi học cho tốt."

"Ồ."

Dù trong lòng có chút buồn man mác, nhưng Hạ Ngân cũng không vì thế mà ăn chậm lại chút nào, kết quả là lỡ ăn no căng bụng.

Thấy mọi người đã ăn gần xong, Nhan Tịch Ngọc liền đứng dậy đi thanh toán, còn Kim Huấn thì ra bãi đỗ xe lấy xe.

Cả hai đều thống nhất sẽ đưa Hạ Ngân về nhà trước, dù sao cũng là họ rủ cô ra ngoài.

Xe của Kim Huấn là một chiếc xe thể thao mui trần màu vàng sẫm trông vô cùng màu mè phô trương. Nhan Tịch Ngọc ngồi ở ghế phụ, còn Hạ Ngân ngồi ở hàng ghế sau.

Kim Huấn nhìn Hạ Ngân thắt dây an toàn xong, để ý thấy đầu gối cô lộ ra dưới váy đồng phục, liền cởϊ áσ khoác ném qua, dọa cô: "Không che đầu gối cho kỹ, về già sẽ mắc bệnh chân lạnh của người già đấy."

Thấy vẻ mặt không hiểu của Hạ Ngân, cậu ta nói tiếp: "Tức là sau này mỗi khi trời mưa hoặc trở lạnh, đầu gối sẽ đau nhức, đi không nổi đâu."

Hạ Ngân vừa uống trà sữa vừa tỏ ra không quan tâm.

Kim Huấn nhìn ly trà sữa trên tay cô, bồi thêm một câu: "Sau này cứ uống trà sữa đá vào là sẽ đau đấy."

Nghe vậy, Hạ Ngân vội vàng lấy áo khoác quấn chặt quanh đầu gối, che kín mít, rồi ngoan ngoãn gật đầu: "Che xong rồi ạ."

Kim Huấn thầm cười, nhóc con này mà trị không được sao.

Nhan Tịch Ngọc khẽ ngậm ống hút trà sữa, quyết định lờ đi hai người bạn có vẻ không được thông minh cho lắm này. Cậu lấy điện thoại ra bắt đầu trả lời tin nhắn, sắp xếp việc xử lý hậu quả của sự kiện Lâm Kiểu Nguyệt.

Cậu không thích để lại mầm họa, đối với những kẻ mình ghét, bất kể là nam hay nữ, nếu có thể diệt cỏ tận gốc thì sẽ không bao giờ cho họ thời gian để phản công.

Chỉ có điều hơi bất ngờ là, trên người Lâm Kiểu Nguyệt này lại có khá nhiều chuyện hay ho.

Hai bên đường, những cây quế hoa đang nở rộ, những đóa hoa vàng li ti phủ kín cành cây, mang theo hương thơm điểm tô cho chốn phồn hoa đô hội, khiến lòng người thư thái.

Tháng chín ở Đế Đô, nhiệt độ ngày và đêm chênh lệch khá lớn. Buổi chiều nắng vẫn còn gay gắt, nhưng đến tối, trong gió đã mang theo vài phần se lạnh.

Nhan Tịch Ngọc cảm thấy có một bàn tay mềm mại đang chọc nhẹ vào lưng mình từ phía sau. Cậu đặt điện thoại xuống, nghiêng đầu hỏi: "Sao thế, lạnh à?"

Ánh đèn đường lướt qua sống mũi cao thẳng của cậu, đôi mắt đào hoa long lanh khẽ nhướng lên, mang theo sự nghi hoặc thuần túy, lại có một sức quyến rũ vô tình.

"A?" Hạ Ngân ngẩn người nhìn cậu một lúc, rồi ngây ngốc trả lời: "...Không lạnh ạ." Mà khoan, cô định nói gì ấy nhỉ?

Ngồi bên cạnh, Kim Huấn không nhịn được mà bật cười đầy ẩn ý.

Hạ Ngân lúc này mới hoàn hồn, lườm cậu ta một cái, rồi xoa xoa mặt cho tỉnh táo lại. Cô nhớ ra điều mình định nói ban nãy, bèn tiếp tục hỏi Nhan Tịch Ngọc: "Đàn anh, xe của đàn anh Sô-cô-la màu mè như vậy, thế xe của anh trông thế nào ạ?"

Tiếng cười của Kim Huấn càng lớn hơn, cậu ta chen vào nói: “Em gái à, xe của anh đây gọi là xa hoa mà kín đáo, xe của cậu ta mới là loại phô trương cơ, màu đỏ rực đấy.”

Nhan Tịch Ngọc vừa cười vừa mắng: “Câm miệng đi cậu.” Rồi cậu lại quay sang nhìn Hạ Ngân: “Xe của anh thì phải một thời gian nữa mới lái được.”

“Phải đủ 18 tuổi mới được lấy bằng lái, he he, anh lấy trước cậu ta đấy, đỉnh không hả đàn em?” Chưa đợi Hạ Ngân kịp hỏi, Kim Huấn đã nhanh nhẩu đáp lời, vẻ mặt vô cùng đắc ý.

Hạ Ngân ra chiều suy tư nói: “Thật không nhìn ra tuổi của Sô-cô-la lại lớn hơn cả học trưởng, mà trông vẫn giống chó Husky ghê.”

Chính là cái kiểu lúc im lặng thì trông vừa ngầu vừa hoang dã, nhưng hễ thân quen rồi mở miệng ra là liền để lộ bản chất không được thông minh cho lắm.

“Này này này, Hạ Ngân đàn em, anh thấy cần phải nhắc nhở em một chút, bây giờ em đang ngồi trên xe anh đấy, nói xấu anh một cách công khai như vậy có được không hả? Em có tin anh…” Giọng nói của Kim Huấn đột ngột im bặt, khuôn mặt vốn đang cười cợt bỗng mất đi vẻ tươi tắn, thay vào đó là một lớp băng giá.

“Sao thế?” Nhan Tịch Ngọc nhận ra có điều không ổn.

“Chiếc xe vừa rẽ vào phía Kim Phong ban nãy hình như là xe của ba anh.” Kim Huấn nhếch mép, nụ cười có phần gượng gạo.

Kim Phong là khách sạn năm sao thuộc sở hữu của nhà họ Kim. Một người cả tuần nay nói rằng mình đang đi công tác nước ngoài, giờ lại xuất hiện ở khách sạn thay vì về nhà, thật khó mà trong sạch được. Huống hồ, đây cũng không phải là lần đầu.

Chỉ không biết lần này lại là cô minh tinh nhỏ nào đây.

Nhan Tịch Ngọc liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, xác định lại tuyến đường rồi nói với Kim Huấn: “Cậu quay lại xem đi, thả bọn tôi ở ngã tư phía trước, để tôi đưa em ấy về.”

“Không cần đâu, không sao mà.” Kim Huấn vẫn cố chấp.

Nhưng ngay sau đó, chuông điện thoại của cậu ta vang lên, trên màn hình hiện lên hai chữ: Mẹ.

“Đi đi.” Nhan Tịch Ngọc bình tĩnh nói.