Chương 31

Lâm Kiểu Nguyệt cắn răng, cố tình trẹo chân sang một bên, cả người đổ thẳng về phía ghế sô pha, mục tiêu chính là Nhan Tịch Ngọc.

Woa! Hạ Ngân chứng kiến cảnh Lâm Kiểu Nguyệt gần như sắp ngã vào người Nhan Tịch Ngọc, đôi mắt bỗng sáng rực lên, tựa như bóng đèn vừa được bật công tắc.

Hóng drama trực tiếp thế này, đúng là kí©h thí©ɧ thật!

Trên gương mặt vốn luôn điềm nhiên của Nhan Tịch Ngọc cuối cùng cũng thoáng qua một tia chán ghét rõ rệt. Cậu nhanh chóng đứng dậy né sang một bên, mặc cho Lâm Kiểu Nguyệt ngã nhào xuống ghế sofa. Ánh mắt cậu trở nên u ám, và nụ cười thường trực trên môi cũng đã biến mất.

"Bạn học Lâm, xin hãy tự trọng."

Giọng nói mang theo hơi lạnh của cậu khiến tim Lâm Kiểu Nguyệt thoáng chốc hoảng loạn. Nhưng đã đến nước này rồi, cơn đau ở mắt cá chân như đang nhắc nhở cô ta phải tiếp tục diễn. Thế là, Lâm Kiểu Nguyệt rưng rưng nước mắt, tỏ ra yếu đuối nói: "Hội trưởng, xin lỗi cậu, vừa rồi tôi bị trật chân, không phải tôi cố ý đâu, cậu có thể đỡ tôi dậy một chút được không..."

Lâm Kiểu Nguyệt đang nói thì bỗng khựng lại, bởi vì lúc này cô ta đang đối diện với cửa ra vào, và đã trông thấy một Hạ Ngân với vẻ mặt rõ ràng là đang xem kịch hay.

Cô ta đã đứng ở cửa bao lâu rồi? Rốt cuộc đã thấy được những gì! Sắc mặt Lâm Kiểu Nguyệt cứng đờ, tựa như bị sét đánh giữa trời quang.

Chà, bị phát hiện rồi.

Hạ Ngân nhìn Lâm Kiểu Nguyệt, rồi lại nhìn Nhan Tịch Ngọc. Cuối cùng, cô nháy mắt hai cái với Nhan Tịch Ngọc, chỉ vào bản thân rồi lại chỉ ra ngoài cửa, ý bảo mình sẽ ra ngoài đợi một lát.

Nhan Tịch Ngọc mỉm cười, rồi gật đầu với cô.

Hạ Ngân vừa khép cửa lại, liền nghe thấy một tiếng huýt sáo quen thuộc.

"Bắt được một cô mèo hoang nhỏ đang nhìn trộm rồi nhé." Giọng nói đầy vẻ trêu chọc của Kim Huấn vang lên từ phía sau, ngày một gần hơn, vừa có chút phóng túng, lại vừa trầm ấm đầy từ tính. Cuối cùng, giọng nói ấy dừng lại ngay trên đỉnh đầu cô: "Đang xem gì thế?"

Giọng nói được cố ý hạ thấp, tựa như đang bàn chuyện bí mật, nghe có chút quyến rũ.

!!!

Hạ Ngân trợn tròn mắt: "Anh đến từ lúc nào thế?"

Các nhân vật chính của vở kịch này đã đến đông đủ cả rồi sao? Kí©h thí©ɧ quá, kí©h thí©ɧ quá đi! Sô-cô-la à, anh có biết bạn gái cũ của anh đang có ý định "câu" anh em tốt của anh không?

"Vừa mới."

Kim Huấn nhìn thấy dáng vẻ vừa rất muốn nói, cực kỳ muốn nói nhưng lại cố gắng nhịn xuống của Hạ Ngân, không khỏi cảm thấy buồn cười. Sau khi phát biểu xong, cậu ta thấy chán nên đã lẻn về, không ngờ lại bắt gặp được chuyện bất ngờ thú vị này.

"Để tôi xem em đang nhìn trộm cái gì nào."

Kim Huấn vừa nói, vừa đẩy cửa ra.

“Ấy, đừng…” Hạ Ngân không kịp ngăn lại, cũng không biết đống hoa hồng kia đã được xử lý xong chưa.

Cửa phòng nghỉ mở toang. Vừa trông thấy cảnh tượng bên trong, Kim Huấn liền híp mắt lại: “Chậc" một tiếng, rồi huýt sáo một tiếng với Lâm Kiểu Nguyệt đang mặt mày trắng bệch, đoạn nở một nụ cười thật tươi.

“Ồ, đây chẳng phải là bạn gái cũ của tôi sao? Khóc lóc cái gì thế?”

“A Huấn, không phải như anh nghĩ đâu, anh nghe em giải thích…” Lâm Kiểu Nguyệt vội lên tiếng, giọng điệu có chút hoảng hốt. Giờ đây, cô ta hối hận vì đã bước chân vào căn phòng này. Sớm biết Nhan Tịch Ngọc đáng sợ như vậy, lẽ ra cô ta nên bám chặt lấy Kim Huấn mới phải.

“Yên tâm đi hoa khôi Lâm à.” Kim Huấn nhếch mép cười đầy ẩn ý: “chúng ta chia tay rồi, cô có giải thích hay không cũng chẳng liên quan gì đến tôi. Tôi chỉ muốn nhắc cô đừng quên những lời tôi đã nói thôi.”

“Đừng giỡn nữa.” Nhan Tịch Ngọc nhấn nút gửi trên màn hình điện thoại, đoạn tiện tay vơ lấy chiếc áo khoác của Kim Huấn trên ghế ném qua. “Lần sau xử lý cho gọn vào, đừng để phiền đến tôi.”

Kim Huấn nhận lấy áo khoác, đồng thời cảm thấy điện thoại trong túi quần rung lên vì có tin nhắn mới. Cùng lúc đó, điện thoại của Lâm Kiểu Nguyệt trên ghế sofa cũng rung lên.

Lâm Kiểu Nguyệt nhớ lại những lời Nhan Tịch Ngọc vừa nói, tim cô ta thắt lại. Chẳng còn tâm trí đâu mà giữ vẻ mặt đáng thương như hoa lê đẫm mưa, cô ta vội vàng mở điện thoại lên.

Hàng loạt thông báo tin nhắn hiện ra khiến Lâm Kiểu Nguyệt nín thở, rồi bật khóc trong tuyệt vọng: “Hội trưởng, cậu không thể làm vậy được…”

Một phỏng đoán lóe lên trong đầu Kim Huấn, cậu ta liền lấy điện thoại ra, mở nhóm chat chung của hội học sinh lên. Quả nhiên, cậu ta thấy được tin nhắn Nhan Tịch Ngọc vừa gửi: [@Tất cả thành viên, Lâm Kiểu Nguyệt của Ban Văn nghệ đã bị tôi khai trừ. Thông báo đã được đăng trên diễn đàn, tổ trưởng các nhóm hãy lập tức xóa cô ta ra khỏi nhóm chat. Ai có ý kiến, tự giác rút khỏi hội, không tiễn.]