Chương 27: Ăn óc chó không có tác dụng

Kiểm tra thẻ học sinh, nhận số ghế của lớp, rồi vào hội trường.

Dù cho Lâm Vũ Huyên từ tận đáy lòng vẫn luôn coi thường Lâm Kiểu Nguyệt, nhưng cô ta cũng phải thừa nhận rằng việc Lâm Kiểu Nguyệt vào được Ban Văn nghệ của Hội học sinh quả thực cũng có chút thực lực. Buổi lễ chào mừng tân sinh viên lần này được trang trí chẳng khác gì một concert vạn người.

Ngay tại lối vào còn có cả lightstick và phụ kiện cổ vũ miễn phí để học sinh lựa chọn.

Lâm Vũ Huyên liền giải thích cho Hạ Ngân: “Hội trưởng Nhan quanh năm đeo ngọc, nên màu tiếp ứng là màu xanh lá. Còn màu tiếp ứng của học trưởng Kim Huấn là màu vàng kim.”

Hạ Ngân có chút phấn khích. Đây là lần đầu tiên cô được tham gia một sự kiện náo nhiệt như thế này. Bình thường ở trụ sở Cục Xuyên nhanh lúc nào cũng chỉ có một bầu không khí của dân công sở cày cuốc, chẳng vui chút nào.

Hạ Ngân vốn định cổ vũ cho Nhan Tịch Ngọc, nghe nói “Bông hồng nhỏ” hôm nay cũng sẽ lên sân khấu biểu diễn. Thế nhưng, khi cô vừa đặt tay lên chiếc lightstick màu xanh lá của Nhan Tịch Ngọc, ánh mắt của Phó Cảnh Nhất đã quét tới.

Bàn tay nhỏ của Hạ Ngân liền rụt lại, cô thản nhiên giấu tay ra sau lưng, cười hề hề: “Ha ha ha, mấy món đạo cụ nhỏ này cũng tinh xảo ghê nhỉ, tôi chỉ xem một chút thôi.”

“Nếu thật sự muốn đeo thì đeo cái này đi.” Phó Cảnh Nhất đưa tới một chiếc bờm nơ lớn màu xanh lam thuần túy, phát sáng lấp lánh.

Chiếc bờm không có chữ cổ vũ, đơn thuần chỉ để cho thêm phần náo nhiệt và đẹp mắt.

Trình Thanh Chi cũng lấy một chiếc bờm nơ màu hồng giống hệt đưa tới, tự nhiên nói: “Màu hồng hợp hơn đấy.”

“Tôi cũng thấy vậy.” Hạ Ngân cúi đầu nhìn chiếc túi xách nhỏ hình vỏ sò màu hồng mà mình đang đeo, rồi thuận tay nhận lấy chiếc bờm màu hồng từ Trình Thanh Chi và đeo lên đầu.

“Tùy cậu.” Phó Cảnh Nhất nói.

Cậu vốn không quan tâm đến màu sắc, miễn sao trên đầu vị hôn thê trên danh nghĩa này của cậu không mang tên của người đàn ông khác là được.

“Khoan đã.” Hạ Ngân chợt nhớ ra mình mới cùng Phó Cảnh Nhất “giao ước ba điều” cách đây không lâu.

Ừm, không nên làm mất mặt vị hôn phu trong một dịp thế này.

“Ha, đàn ông.” Hạ Ngân nở một nụ cười cưng chiều với Phó Cảnh Nhất: “Sự tham lam của cậu, để tôi thỏa mãn.”

Nói rồi, cô cũng nhận lấy chiếc bờm nơ màu xanh trong tay cậu và đeo lên đầu.

Lâm Vũ Huyên lập tức khen ngợi: “Phối màu hồng xanh, gu thẩm mỹ của đại tiểu thư đúng là đỉnh của chóp!”

Phó Cảnh Nhất: ???

Mấy người này bị bệnh nặng lắm rồi à?

Phó Cảnh Nhất đi đến bên cạnh Trình Thanh Chi, hạ thấp giọng hỏi: “Hôm nay cô ấy ăn quả óc chó chưa?”

Trình Thanh Chi nhíu mày, có chút không vui. Cậu ta rất không thích thái độ này của Phó Cảnh Nhất đối với Hạ Ngân. Nhưng thấy dáng vẻ không có được câu trả lời sẽ không bỏ qua của cậu, cậu ta đành phải đáp: “Ăn rồi.”

Hiểu rồi, vậy là tác dụng không lớn lắm.

Phó Cảnh Nhất gật gật đầu, ngồi xuống vị trí của lớp mình, lấy điện thoại ra bắt đầu tìm kiếm những món đồ bổ não khác.

-

Đợi đến khi tất cả học sinh đã ổn định chỗ ngồi, đèn trên trần hội trường đột nhiên vụt tắt.

“Ladies and gentlemen, chào mừng đến với — sân khấu của tôi!”

Cùng với giọng nam đầy từ tính và ngông cuồng ấy, khu vực ghế ngồi của khối 11 và 12 bỗng sáng rực lên một biển ánh sáng màu vàng kim.

Màn sân khấu được kéo ra, đèn sân khấu và đèn hiệu ứng đồng loạt bật sáng. Tiếng nhạc hip-hop với tiết tấu mạnh mẽ vang lên qua hệ thống âm thanh đỉnh cao, lan tỏa khắp hội trường như những con sóng.

Trên màn hình lớn, Kim Huấn trong chiếc áo ba lỗ đen và quần rằn ri đang nhếch mép cười đểu với ống kính, để lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ sắc nhọn. Ngay sau đó, một cú nhào lộn về phía sau cực kỳ “phạm quy” của cậu ta đã dẫn dắt cả vũ đoàn bắt đầu khuấy đảo sân khấu.

Chiếc áo ba lỗ của cậu ta là loại ôm sát người, khoe trọn vẹn thân hình hoàn hảo với vai rộng eo thon. Hai khối cơ ngực nở nang, và theo từng động tác vũ đạo, những đường cơ bụng và đường nhân ngư săn chắc thỉnh thoảng lại lộ ra, khiến khán giả bên dưới không ngừng la hét.

“Kim Huấn! Kim Huấn!”

Làn da màu đồng của Kim Huấn dần ướt đẫm mồ hôi theo từng bước nhảy, phản chiếu dưới ánh đèn sân khấu, tạo ra một màu sắc quyến rũ tựa như kim loại.

Nhìn cảnh tượng ấy, không hiểu sao lại thấy đói bụng.

Hạ Ngân cắn một miếng sô-cô-la thật mạnh, rồi kéo Lâm Vũ Huyên cùng nhập hội la hét.

"A a a! Cơ bụng, da ngăm, sô-cô-la! Em có thể!"

"Hu hu hu, đều là người một nhà cùng trường cả, có gì mà không được xem chứ, sao cái áo ba lỗ đó vẫn chưa cởi ra vậy!"

Phó Cảnh Nhất đang ngồi cùng hàng: ...

Ồn quá, lẽ ra cậu nên mang theo tai nghe chống ồn mới phải.

Trình Thanh Chi lấy ra một ly trà sữa dâu đưa cho Hạ Ngân, rồi ân cần nhắc nhở: "Giữ giọng một chút đi, mới bắt đầu thôi, phía sau còn nhiều tiết mục lắm đấy."

"Hu hu hu, Trình Thanh Chi." Hạ Ngân quay sang Trình Thanh Chi mà cảm thán: "Tôi cảm thấy hình như tôi bắt đầu thích đi học rồi."

"Không, đó chỉ là ảo giác của cậu thôi." Phó Cảnh Nhất bực bội nói, cô mà thích đi học thì đúng là có ma.

Hạ Ngân làm mặt quỷ, không thèm để ý đến cậu, lại tiếp tục hỏi Trình Thanh Chi: "Năm sau vào lúc này cậu sẽ biểu diễn cái gì?"

"Chắc là violin." Trình Thanh Chi nói như đã hiểu rõ: "Đừng có mà nghĩ ra ý đồ xấu xa gì đấy, tôi không biết nhảy hip-hop đâu."

"Là một học bá, tôitin vào khả năng học tập của cậu!"

"Trong đó không bao gồm hip-hop."

Phó Cảnh Nhất nghe cuộc đối thoại vô vị của hai người, lại định mở miệng châm chọc, nhưng rồi đột nhiên nhận ra hành động này rất không giống mình.

Là người thừa kế của nhà họ Phó, thậm chí cả câu nói mang đầy cảm xúc cá nhân vừa rồi, cậu cũng không nên nói với Hạ Ngân.