Hạ Ngân tỏ ra vô cùng kinh ngạc trước chuyện này: "Tôi mà muốn làm hoa khôi thì còn phải tranh cử nữa hay sao?"
Là một nhân vật phản diện tồn tại dai dẳng nhất, vậy mà đến một danh hiệu hoa khôi cỏn con cũng không có, thế thì cái hào quang của vai phản diện này cũng yếu quá rồi đấy.
Cái khí chất "chị đây là nữ hoàng, tự tin tỏa sáng" đầy khó hiểu toát ra từ người cô khiến Lâm Vũ Huyên phải sững người một lúc.
Xem ra là cô ta ngây thơ quá rồi, vậy mà lúc nãy cô ta còn lo đại tiểu thư sẽ phải chịu thiệt thòi dưới tay Lâm Kiểu Nguyệt ư?
Lâm Vũ Huyên còn định phân tích thêm cho Hạ Ngân hiểu về những lợi ích của việc tranh cử hoa khôi, nhưng Hạ Ngân đã nhanh chóng chui tọt vào chiếc xe sang mà nhà họ Hạ cử đến đón mình. Cô mỉm cười đầy "từ ái" với cô "đàn em" mới này: "Hôm nay tôi tan làm rồi, mai gặp nhé."
Tăng ca á? Không đời nào! Tan học rồi mà không chuồn đi, chẳng lẽ còn ở lại làm công cho cốt truyện à? Có chuyện gì thì cứ để mai tính!
Lâm Vũ Huyên trầm tư: Tan làm?
Hiểu rồi! Đại tiểu thư đây là đang thử thách năng lực của mình, cũng là đang ngầm ám chỉ rằng đã đi theo cô thì phải có thái độ như đang đi làm vậy.
Tối nay cô ta sẽ về soạn ngay một bản kế hoạch tranh cử hoa khôi, ngày mai sẽ mang đến cho đại tiểu thư xem qua!
-
Ngồi trên hàng ghế sau của chiếc xe sang trọng và thoải mái, Hạ Ngân đặt chiếc túi xách nhỏ xuống, cầm lấy cuốn truyện tranh đọc dở từ sáng rồi tiện miệng hỏi: "Chú Trần, ba mẹ và anh trai con về nhà chưa ạ?"
"Thưa tiểu thư, ông chủ và phu nhân đã về nhà rồi ạ. Tối nay đại thiếu gia cũng sẽ về." chú Trần vừa lái xe một cách vững vàng vừa trả lời Hạ Ngân.
Chú Trần đã làm tài xế cho nhà họ Hạ hơn mười năm, vô cùng trung thành, nên chú biết rõ điều gì nên nói và điều gì không nên.
Hôm qua, lúc đón tiểu thư tan học về nhà, khi nhìn thấy cô tiểu thư vừa hoàn toàn khác lạ lại vừa có chút quen thuộc, chú Trần đã lập tức báo cho ông bà chủ và đại thiếu gia.
Chuyện bắt đầu từ khoảng sáu năm trước, cô tiểu thư đáng yêu như cục bột nếp hồi nhỏ bỗng dưng như biến thành một người khác hẳn, cô đổi màu tóc, đổi kiểu tóc, cả con người cũng trở nên u ám và dễ nổi giận.
Lúc đầu, phu nhân chỉ nghĩ đó là do con gái đang trong thời kỳ nổi loạn tuổi dậy thì nên không để tâm lắm. Mãi cho đến sau này, khi phát hiện ngay cả sở thích và thói quen của tiểu thư cũng thay đổi hoàn toàn, bà mới cảm thấy có điều bất thường và bắt đầu hoảng sợ.
Sau vụ việc tiểu thư đối xử hà khắc với người làm, đại thiếu gia cho rằng tiểu thư gặp phải vấn đề tâm lý do cú sốc quá lớn từ việc người bạn thân nhất đột ngột rời khỏi thủ đô.
Cũng chính từ lúc đó, biệt thự nhà họ Hạ đã lập ra một chế độ trợ cấp: bất cứ ai nghỉ việc vì tiểu thư Hạ Ngân, sau khi ký hợp đồng bảo mật đều có thể nhận được một khoản tiền an ủi rất lớn. Tuy nhiên, họ tuyệt đối không được tiết lộ bất cứ điều gì liên quan đến việc nhà họ Hạ và Hạ Ngân có thể mắc bệnh tâm lý, nếu không sẽ nhận được thư cảnh cáo từ luật sư.
Mỗi cuối tuần, đại thiếu gia đều sắp xếp cho tiểu thư đi gặp bác sĩ tâm lý, nhưng hiệu quả chẳng được bao nhiêu. Cũng vì chuyện này mà ngày nào phu nhân cũng chan chứa nước mắt.
Nhiều năm trôi qua, tiểu thư Hạ Ngân vẫn không hề thay đổi, mọi người từ hy vọng ban đầu dần chuyển sang thất vọng. Hơn nữa, tiểu thư ngày càng chống đối việc đi gặp bác sĩ tâm lý. Lần này cũng là vì không muốn đi gặp bác sĩ nên cô đã nổi nóng với phu nhân, khiến bà tức giận bỏ nhà đi.
Chỉ là không ngờ, ông chủ chân trước vừa đuổi theo phu nhân ra khỏi cửa, thì chân sau tiểu thư Hạ Ngân dường như đã biến trở lại như xưa. Sau khi chú gọi điện báo tin vào hôm qua, ông chủ và phu nhân đã tức tốc từ nơi khác trở về ngay trong đêm, hiện đang ở nhà chờ đợi để xác nhận.
Ánh mắt chú Trần liếc nhanh qua gương chiếu hậu. Cô gái ngồi ở hàng ghế sau đã ôm cuốn truyện tranh ngủ thϊếp đi. Mái tóc dài màu xanh rêu đậm, xoăn nhẹ như tảo biển xõa tung ra, gương mặt lúc ngủ trông ngoan ngoãn và yên tĩnh lạ thường, không còn một chút vẻ hung hăng nào.
"Mong rằng tiểu thư đã thật sự trở lại rồi." Chú Trần thầm thở dài. Đã rất nhiều năm rồi, căn biệt thự của nhà họ Hạ không được ánh mặt trời chiếu rọi.
-
Chiếc xe chạy chầm chậm, rẽ vào khu biệt thự "tấc đất tấc vàng" ngay tại thủ đô.
"Tiểu thư, đã đến nhà rồi ạ."
Hạ Ngân vươn vai một cái. Hôm nay thời tiết đẹp, rất thích hợp để ngâm mình trong bồn tắm!
Cô quen đường quen lối bước vào nhà, vừa thay giày xong thì ba bóng người đã nhanh chóng xuất hiện trước mặt.
"Ba, mẹ, cả anh nữa, sao mọi người lại đứng sừng sững ở cửa thế này, làm con giật cả mình." Hạ Ngân vừa vỗ nhẹ lên ngực vừa hỏi: "Chẳng lẽ mọi người đang hối hận vì hôm qua đã không đưa con đi học đấy à?"
"Tảo... Tảo Tảo?" Mẹ Hạ thăm dò hỏi.