Chương 23: Đi ngang luôn còn được

Lâm Kiểu Nguyệt hít sâu một hơi, đoạn mỉm cười nói: "Nếu học muội không muốn nói thì thôi vậy, bọn chị đi trước đây."

Nếu còn không đi, cô ta sợ mình sẽ không kìm được mà buông lời chửi bới, làm sụp đổ hình tượng nữ thần của mình.

"Khoan đã!"

Hạ Ngân gọi Lâm Kiểu Nguyệt lại, rồi đi đến bên cạnh cô ta, nhìn xuống chiếc váy đồng phục, đoạn lại quan sát kỹ gương mặt trang điểm nhẹ của cô ta, nghiêm túc hỏi: "Chị vừa sửa váy vừa trang điểm thế này, mấy chị bên Ban Lễ nghi có trừ điểm tác phong của chị không?"

Lâm Kiểu Nguyệt: . . .

"Không, có!" Lâm Kiểu Nguyệt gằn ra hai chữ này từ kẽ răng, rồi với sắc mặt cứng đờ, cô ta vội vàng rời đi.

Lâm Kiểu Nguyệt dáng người cao ráo lại rất thông minh. Tỷ lệ phần thân trên và dưới của cô ta thực ra không được hoàn hảo cho lắm, thế nên đã lén sửa ngắn váy đồng phục đi. Nhưng vì sửa không quá lộ liễu nên chẳng ai phát hiện ra, chỉ nghĩ rằng do cô ta vốn chân dài bẩm sinh nên váy mới trông có vẻ ngắn hơn.

Chỉ là hôm nay, khi đứng cạnh Hạ Ngân, hai người cao gần bằng nhau, độ xòe của váy cũng tương đương, nhưng đường eo váy của Hạ Ngân lại cao hơn của Lâm Kiểu Nguyệt một khúc rõ rệt. Cứ thế so sánh, độ dài váy của Lâm Kiểu Nguyệt rõ ràng là đã bị sửa ngắn đi.

Ai chân dài thật, ai chân dài "giả", vừa nhìn đã biết ngay.

Cũng may lúc này người xem không nhiều, Lâm Kiểu Nguyệt quyết đoán dẫn theo đám đàn em rút lui.

Là cô ta đã xem thường vị tiểu thư nhà họ Hạ này rồi. Cô ta đã nói mà, một tiểu thư xuất thân từ gia đình giàu có như vậy sao có thể đơn giản ngây thơ như vẻ bề ngoài được, hóa ra là đang chờ cô ta ở đây!

Trong đầu Lâm Kiểu Nguyệt vang lên hồi chuông cảnh báo, cô ta đã liệt Hạ Ngân vào danh sách nhân vật nguy hiểm.

Lâm Vũ Huyên nhìn cảnh Lâm Kiểu Nguyệt bị bẽ mặt, không nhịn được mà phì cười. Từ nhỏ cô ta đã không ít lần bị Lâm Kiểu Nguyệt và bà mẹ "tiểu tam lên ngôi" của cô ta làm cho ghê tởm, nhưng ông bác mắt mù của cô ta lại cứ mê tít cái kiểu trà xanh đó, khiến cô ta tức không chịu nổi.

Nếu như trước bữa trưa, sự tâng bốc của Lâm Vũ Huyên đối với Hạ Ngân phần lớn là vì thân phận, thì bây giờ, cô ta đã có phần tâm phục khẩu phục Hạ Ngân rồi.

Vị tiểu thư này không chỉ ra tay hào phóng, mà còn có thể phản pháo khiến Lâm Kiểu Nguyệt bẽ mặt. Kẻ thù của kẻ thù là bạn, sau này cô ta nhất định sẽ kiên quyết đứng cùng một chiến tuyến với tiểu thư!

Lâm Vũ Huyên đang định sáp lại gần Hạ Ngân để nịnh nọt vài câu, thì nghe thấy Hạ Ngân vẫn còn đang thắc mắc: "Dựa vào đâu mà chị ta sửa váy với trang điểm thì không bị trừ điểm, còn tóc của tôi lại bị trừ?"

Lâm Vũ Huyên: . . .

Hóa ra tiểu thư không hiểu thật à? Cô ta còn tưởng tiểu thư chỉ đơn thuần là có công lực "cà khịa" cao thâm thôi chứ.

Lâm Vũ Huyên ho nhẹ một tiếng, rồi giải thích với Hạ Ngân: "Sửa váy và trang điểm nhẹ nếu không lộ liễu thì Ban Lễ nghi sẽ không quản. Năm nay chủ yếu là do hiệu trưởng mới đã đưa hai điều cấm nhuộm tóc và xăm mình vào nội quy, nên mới siết chặt hai phương diện này."

"Hơn nữa, Lâm Kiểu Nguyệt là người của Ban Văn nghệ trong Hội học sinh. Cùng là thành viên Hội học sinh, nên Ban Lễ nghi ít nhiều cũng sẽ nể mặt cô ta." Lâm Vũ Huyên hạ thấp giọng: "Chủ yếu là có tin đồn rằng chị ta có quan hệ tốt với học trưởng Kim Huấn và Hội trưởng Nhan, thế nên chỉ cần chị ta không làm gì quá đáng, Ban Lễ nghi sẽ không bắt lỗi tác phong của chị ta đâu."

"Hiểu rồi, ý cậu là cô ta có người chống lưng." Hạ Ngân không hiểu nên hỏi ngay, cô cầm miếng ngọc bội trước ngực lên hỏi Lâm Vũ Huyên: "Thế còn "giấy thông hành của Thánh Lai Tư này của tôi thì sao, so với người chống lưng của cô ta thì bên nào "to" hơn? Anh học trưởng nói là đeo cái này vào thì sẽ không ai dám quản chuyện tóc tai với huấn luyện quân sự của tôi cả."

"Cái, cái này thật sự là học trưởng Nhan đưa cho cậu sao?" Lâm Vũ Huyên căng thẳng nuốt nước bọt, nhìn Hạ Ngân với vẻ không thể tin nổi.

Cô ta cứ ngỡ nhiều nhất cũng chỉ là đại tiểu thư tùy hứng một chút, mua một miếng ngọc bội y hệt của học trưởng Nhan, không ngờ lại có khả năng là do chính học trưởng Nhan tặng?

"Ý cậu là: “bông hồng" đưa ngọc bội cho tôi chính là Nhan Tịch Ngọc à? Cái vị hội trưởng hội học sinh siêu lợi hại đó sao?" Mắt Hạ Ngân sáng rỡ lên.

"Bông hồng...?"

Lâm Vũ Huyên quyết định bỏ cuộc, không tìm hiểu xem cái biệt danh kỳ quặc này từ đâu ra nữa. Cô ta lấy điện thoại ra mở diễn đàn của trường, sau đó tìm đến giao diện của hội học sinh, rồi chỉ vào ảnh của hội trưởng Nhan Tịch Ngọc và hỏi Hạ Ngân: "Có phải anh ấy không?"

"A đúng đúng đúng rồi!" Hạ Ngân phấn khích gật đầu, rồi lại chỉ vào ảnh của trưởng ban thể dục Kim Huấn: "Tôi còn thấy cả "socola" nữa, anh ấy đi cùng với "bông hồng"."

Kim Huấn trong ảnh tuy mặc đồng phục, không phải bộ đồ tập luyện như lúc trưa, nhưng nhan sắc và làn da đen khỏe khoắn của cậu ta thì quả là quá dễ nhận ra.

Ha ha ha. Lâm Vũ Huyên chỉ muốn cầm điện thoại ngửa mặt lên trời cười ba tràng ha hả.

Lâm Kiểu Nguyệt chỉ biết dùng mấy trò vặt như tung tin đồn với bom khói thôi, còn đại tiểu thư nhà ta thì lại có trong tay miếng ngọc bội thật của hội trưởng Nhan, mối quan hệ thân sơ thế nào chẳng lẽ còn không rõ ràng hay sao?

Lâm Vũ Huyên nắm chặt tay Hạ Ngân, trịnh trọng nói: "Đại tiểu thư, người chống lưng của cô ta là hữu danh vô thực, còn ngọc bội của cậu mới là hàng thật giá thật. Có miếng ngọc bội này rồi, cậu có thể đi nghênh ngang ở Thánh Lai Tư luôn!"

Nhưng tiền đề là, phải để cho cả trường biết miếng ngọc bội của đại tiểu thư là do hội trưởng Nhan tặng mới được.

Hơn nữa, trước đây nhà họ Hạ bảo mật thông tin cá nhân của đại tiểu thư rất kỹ, hiếm có ảnh nào bị lọt ra ngoài. Nhiều người cũng giống như cô ta, đã nhầm đại tiểu thư là học sinh được tuyển thẳng. Đây cũng là một mối nguy, ví như hôm nay, nếu mình không đến kịp thì chẳng phải đại tiểu thư đã bị bắt nạt rồi sao?

Nhất định phải công khai thân phận một cách thật hoành tráng.

Ánh mắt Lâm Vũ Huyên lướt qua giao diện diễn đàn của trường, đầu óc chợt lóe lên một ý, cô ta nói với Hạ Ngân: "Đại tiểu thư, chúng ta hãy đăng ký tranh cử danh hiệu hoa khôi của trường học kỳ này đi!"