Hạ Ngân bị ba nữ sinh chặn lại lúc tan học.
Nói chính xác hơn, là một nhân vật cấp nữ thần trường học tóc đen thẳng dài đứng phía sau, để hai đàn em của mình thay lời chất vấn Hạ Ngân.
"Tân sinh viên năm nhất, ngọc bội trên cổ cậu từ đâu ra? Không biết ở Thánh Lai Tư không được đeo ngọc sao? Còn dám đeo hàng nhái cao cấp giống hệt của Nhan hội trưởng nữa sao?"
"Mau nói! Nếu không để Ban Lễ Nghi đến trừ điểm tác phong của cậu, tân sinh viên năm nhất huấn luyện quân sự không mặc đồng phục huấn luyện quân sự là có thể bị trừ tín chỉ cậu biết không?"
Hạ Ngân đảo mắt một cái: "Thừa dịp tôi chưa nổi giận, mau tránh ra."
Cả buổi chiều nay cô bị Phó Cảnh Nhất sắp xếp ở phòng y tế ăn vặt xem truyện tranh, và được thông báo rằng buổi huấn luyện quân sự ngày mai cô cũng có thể không tham gia, đang vui vẻ, sao đột nhiên lại có mấy người chạy ra phá hỏng tâm trạng thế này.
"Cậu còn dám cãi lại? Biết Lâm học tỷ đứng sau chúng tôi là ai không? Kiểu Nguyệt học tỷ là hoa khôi của Thánh Lai Tư, là bạn gái của Trưởng ban Kim Huấn, đồng thời cũng là bạn tốt của Nhan hội trưởng!"
Hạ Ngân cạn lời: "Liên quan quái gì đến tôi."
Trên đầu bọn họ lại không có tuyến cốt truyện, nhưng cái tên Kiểu Nguyệt này thì có hơi quen tai.
"Cậu..." Đàn em của Lâm Kiểu Nguyệt sắp bị Hạ Ngân làm cho tức chết.
Sau khi theo Lâm Kiểu Nguyệt, cô ta thường xuyên đóng vai phản diện, ngày thường vênh váo quen rồi, đã lâu không gặp phải loại cứng đầu này, cô ta cũng giống như Lâm Vũ Huyên trước đó, không nhận ra chiếc túi Hạ Ngân đeo là hàng hiệu cao cấp mới nhất, cũng nhầm Hạ Ngân thành học sinh đặc cách không có gia thế.
Đàn em nhìn về phía Lâm Kiểu Nguyệt, mái tóc đen dài của Lâm Kiểu Nguyệt bị gió thổi nhẹ bay lên, khuôn mặt thanh thuần tựa như không vướng bụi trần.
Đối mặt với loại học sinh đặc cách không biết điều này, cách làm thông thường của bọn họ chính là...
Lâm Kiểu Nguyệt khẽ gật đầu không dễ nhận ra, đám đàn em lập tức hiểu ý, giơ tay định tát vào khuôn mặt quá đỗi xinh đẹp của Hạ Ngân.
"Lâm Kiểu Nguyệt, dừng tay!"
Lâm Vũ Huyên vội vàng chạy tới, trên người cô ta vẫn mặc bộ đồng phục quân sự chưa kịp thay, với tư thế gà mẹ bảo vệ gà con, cô ta che chắn Hạ Ngân sau lưng, ngẩng cổ trợn mắt nhìn Lâm Kiểu Nguyệt: "Tao thấy mày mới là sống không biết điều đấy, ngay cả đại tiểu thư nhà tao cũng muốn đánh sao?"
Lâm Kiểu Nguyệt khẽ nheo mắt, người có thể khiến Lâm Vũ Huyên thực dụng gọi là đại tiểu thư, chỉ có vị kia của nhà họ Hạ.
Nếu người đeo ngọc bội này là Hạ Ngân của nhà họ Hạ, vậy thì miếng ngọc bội trên cổ cô tám phần là thật, cho dù không phải thật, thì hiện tại mình cũng không thể chọc vào nhà họ Hạ.
Lâm Kiểu Nguyệt ra hiệu cho đám đàn em lui sang một bên, nở một nụ cười hiền lành vô hại, bước tới, giọng nói dịu dàng: "Hóa ra là Hạ gia đại tiểu thư, đều là hiểu lầm cả, tôi cũng chỉ nghĩ học muội mới vào trường không hiểu quy củ, sợ em chịu thiệt nên mới đến nhắc nhở."
"Sao, nhắc nhở đến mức muốn động tay động chân sao?" Lâm Vũ Huyên cười lạnh: "Thu lại cái bộ mặt giả nhân giả nghĩa của mày đi, tao không phải đàn ông, không ăn cái trò này của mày và mẹ mày đâu."
"Em họ Vũ Huyên!" Sắc mặt Lâm Kiểu Nguyệt khẽ biến, đột nhiên lên tiếng cắt ngang lời Lâm Vũ Huyên, rồi lại dịu dàng cười nói: "Chẳng phải hồi nhỏ không cẩn thận làm hỏng đồ chơi của em thôi sao, xem em còn nhớ đến tận bây giờ, lần sau chị đến nhà em sẽ mang quà cho em."
Đây là đang uy hϊếp cô ta sẽ đến nhà mách lẻo. Lâm Vũ Huyên mím chặt môi, ánh mắt như dao găm bắn về phía Lâm Kiểu Nguyệt, hơi thở gấp gáp, mặt đỏ bừng vì tức giận.
Hạ Ngân ở phía sau chọc chọc cô ta, hỏi: "Các người quen nhau à?"
"Không quen!" Lâm Vũ Huyên theo phản xạ buột miệng phủ nhận.
"Hạ Ngân học muội, tôi và Vũ Huyên là chị em họ." Lâm Kiểu Nguyệt mỉm cười nói, cô ta rất có ý tứ không gọi Hạ Ngân là đại tiểu thư, mà xưng là học muội, tự đặt mình vào vị trí học tỷ có vai vế cao hơn.
"Tôi không hỏi cô." Hạ Ngân nhìn Lâm Kiểu Nguyệt lắc đầu chậc chậc: "Sao cô lại tự mình đa tình, tự cho là mình quan trọng thế nhỉ."
Cô vỗ vỗ vai Lâm Vũ Huyên, ra vẻ một đại ca tốt: "Cô nói không quen thì không quen đi, tôi về nhà đây, mai gặp."
Lâm Vũ Huyên vừa rồi che chở cô biểu hiện không tồi, có thể cân nhắc thu nhận làm đàn em. Là một đại tiểu thư phản diện, bên cạnh không có đàn em thì ra cái thể thống gì!
Lâm Vũ Huyên có chút ngẩn ngơ nhìn Hạ Ngân, đại tiểu thư tin tưởng cô ta như vậy sao? Hình như có chút được cưng chiều rồi nè
Lâm Kiểu Nguyệt bị Hạ Ngân nói cho một câu khó nghe, nụ cười có chút không vững, nhưng cô ta có một chuyện vẫn phải xác nhận mới yên tâm, mặt dày gọi Hạ Ngân lại: "Đợi đã, Hạ Ngân học muội, ngọc bội của em là tự mua à? Hay là..."
Hạ Ngân ngạc nhiên nói: "Liên quan quái gì đến cô."
Hệ thống dạy cô, gặp người đáng ghét có thể mạnh dạn sử dụng mười chữ vàng "Liên quan gì đến tôi, liên quan gì đến cô".