Chương 21: Quy tắc trò chơi

Trình Thanh Chi cũng bưng một khay đầy ắp những món Hạ Ngân thích ăn, cưng chiều đi theo sau cô.

Phó Cảnh Nhất đã ngồi xuống trước cả hai người họ, trên khay thức ăn không có nhiều đồ, dáng vẻ ăn uống tao nhã.

Lâm Vũ Huyên không thèm để ý đến Bạch Dao nữa, tự mình đi lấy món mình thích ăn. Bạch Dao siết chặt nắm tay tự cổ vũ mình, rón rén bước theo sau.

Mà ở một góc khác của nhà ăn, trong một cabin đôi kín đáo.

Kim Huấn uể oải ăn phần ăn tập luyện của mình, nói với Nhan Tịch Ngọc: "Tôi tra rồi, cô em khóa dưới tóc xanh lục thú vị đó lại là Hạ Ngân của nhà họ Hạ, đáng tiếc thật, hoa đã có chủ, mà còn là liên hôn với nhà họ Phó nữa."

Nhan Tịch Ngọc từ tốn ăn bánh Baba au Rhum, đôi mắt đào hoa xinh đẹp cong lên đầy hạnh phúc, dường như không hề chú ý nghe Kim Huấn nói gì.

Kim Huấn hiển nhiên đã quen với điều đó, tự mình nói tiếp: "Này, không phải cậu thực sự để mắt tới cô em khóa dưới rồi đấy chứ, sao lại đưa ngọc bội cho cô ấy? Với tính cách đó của cô ấy, nếu biết tác dụng của ngọc bội thì chẳng phải sẽ náo loạn trời đất lên sao?"

"Tôi không có hứng thú với trẻ vị thành niên." Nhan Tịch Ngọc chậm rãi ăn xong miếng bánh cuối cùng, cánh môi màu hồng hoa hồng khẽ nhếch lên: "Chỉ là tạm thời cầm cố thôi."

"Hơn nữ." Cậu cầm khăn giấy lên lau nhẹ khoé môi, nụ cười nở ra mang theo nét cong hơi tà khí: "Cậu không thấy để một người không theo quy tắc như vậy đeo ngọc bội của tôi, sẽ rất thú vị hay sao?"

"Lúc trưởng thành cậu cũng có hứng thú đâu." Kim Huấn nghiến răng ăn bữa ăn tập luyện mà cậu ta sắp ăn đến phát nôn, quyết định phải buôn chuyện để thêm chút hứng khởi: "Bạn gái tôi mời cậu tham gia tiệc sinh nhật hồi hè, cũng có thấy cậu đến chung vui đâu."

"Bạn gái?" Nhan Tịch Ngọc nghiêng đầu, có chút nghi hoặc: "Cậu có nhiều bạn gái như vậy, là chỉ ai thế."

"Biến biến biến, tôi là nhiều bạn gái cũ, một lần tôi chỉ yêu một người thôi!" Kim Huấn tức giận sửa lại: "Hoa khôi học kỳ trước Lâm Kiểu Nguyệt, bạn gái mới tôi quen hồi hè, lần trước đánh bi-a tôi có gọi đến cho cậu gặp rồi đó."

"Không có ấn tượng." Nhan Tịch Ngọc nói: "Ban Văn Nghệ của Hội Sinh viên thì có một người tên Lâm Kiểu Nguyệt."

Cậu đối với danh sách nhân sự của Hội Sinh viên thì nắm rõ như lòng bàn tay, tốc độ đổi bạn gái của Kim Huấn nhanh như thay áo, cậu không có thời gian nhớ, cũng không đáng để tốn tâm tư nhớ.

"...Chính là cùng một người." Kim Huấn cạn lời: "Buổi chào đón tân sinh viên ngày kia chính là giao cho cô ấy tổ chức, hơn nữa tiệc sinh nhật của cô ấy không phải cậu còn nể mặt tôi mà gửi quà đến sao, thế mà đã không nhớ rồi?"

"Dừng lại, tôi không thể nào tặng quà sinh nhật cho bạn gái cậu được." Nhan Tịch Ngọc vẫy tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ đến gọi món: "Nếu cô ấy là cán bộ ưu tú của Hội Sinh viên, thì vào ngày sinh nhật, trợ lý quả thực sẽ lấy danh nghĩa của tôi để tặng quà, đây là một trong những chế độ khen thưởng của Hội Sinh viên."

"Nhưng nếu cô ấy khiến cậu và những người khác có ảo giác rằng "tôi tặng quà cho cô ấy là vì tình cảm cá nhân", thì chỉ có một khả năng." Nhan Tịch Ngọc nói đến đó thì dừng lại, dặn dò nhân viên phục vụ: "Như cũ, lẩu."

Kim Huấn nghịch chiếc nĩa, giọng nói lạnh đi: "Vậy thì khẩu vị của cô ta không nhỏ, một lần muốn ăn cả hai."

Cậu ta tuy là Trưởng ban Thể thao của Hội Sinh viên, nhưng phần lớn thời gian đều tham gia các giải đấu lớn bên ngoài trường, các hoạt động thể thao trong trường đều do Phó ban chủ trì, tự nhiên không được coi là cán bộ ưu tú, không biết đến phần thưởng này.

Kim Huấn ném chiếc nĩa trong tay xuống, khịt mũi một tiếng: "Cô ta cũng giỏi giả vờ thật."

Cậu ta nói sao Lâm Kiểu Nguyệt này lại thanh cao thoát tục đến vậy, không cần đồ xa xỉ chỉ hy vọng có thể ở bên cạnh cậu ta nhiều hơn, ra vẻ một tiên nữ thuần khiết vì tình yêu mà hạ phàm, hóa ra là muốn lấy cậu ta làm bàn đạp để tiếp cận A Ngọc.

"Chậc." Sắc mặt Kim Huấn tối sầm lại, rồi đột nhiên nhếch mép cười, hai chiếc răng nanh vừa nhọn vừa sắc, giống như một loài thú khó thuần phục nào đó.

"Vẫn có chút không vui."

Trò chơi tình ái mà cậu ta chơi đề cao sự tự nguyện của đôi bên, cậu ta bỏ tiền ra để cung cấp sự phù phiếm, đối phương chịu trách nhiệm cung cấp giá trị cảm xúc đồng hành, không liên quan đến tình yêu, không cần nền tảng tình cảm, nhưng sự chung thủy một đối một là giới hạn cuối cùng.

Cậu ta ghét nhất những kẻ phá vỡ quy tắc trò chơi.