Chương 20: Tổng thư ký tương lai là tôi

Chết tiệt, sao đại tiểu thư lại có miếng ngọc bội giống hệt của hội trưởng Nhan thế?

Còn nữa, mục tiêu của Bạch Dao này lại không phải là Phó thiếu gia, mà là đại tiểu thư! Cô ta muốn cướp bát cơm của mình à!

Cuối cùng, nhóm năm người hùng hổ kéo đến nhà ăn buffet cao cấp nhất của Thánh Lai Tư.

Hạ Ngân đi giữa, Trình Thanh Chi và Phó Cảnh Nhất đi bên trái cô, Bạch Dao và Lâm Vũ Huyên đi bên phải cô. Tổ hợp trai xinh gái đẹp thu hút mọi ánh nhìn.

Chỉ có điều, thực ra phần lớn ánh mắt đều đổ dồn vào Phó Cảnh Nhất và Hạ Ngân, cùng với việc liếc nhìn như có như không miếng ngọc bội treo trên cổ Hạ Ngân, nhưng cũng chỉ dám lén lút đánh giá, không dám nhìn thẳng.

Ban đầu hệ thống nói nhà ăn của Thánh Lai Tư ngon hơn bên ngoài, không phải là nói suông. Thánh Lai Tư có trang trại rau hữu cơ và trại chăn nuôi riêng ở bên ngoài trường, mỗi ngày chuyên cung cấp nguyên liệu tươi sống cho nhà ăn trong trường.

Trong trường có tổng cộng ba nhà ăn. Nhà ăn số 1 và số 2 đều là kiểu lấy cơm theo suất thông thường, thực đơn và chất lượng y hệt nhau. Trong đó, nhà ăn số 1 có ưu đãi cho học sinh được tuyển thẳng, chỉ cần xuất trình thẻ học sinh là được giảm nửa tiền ăn.

Lâu dần, nhà ăn số 1 cũng được gọi là nơi dành riêng cho học sinh tuyển thẳng.

Còn nhà ăn số 3 chính là buffet chuẩn bị cho giới siêu giàu, tiêu chuẩn năm sao, giá cả đắt đỏ, trang trí xa hoa, hải sản quý hiếm vận chuyển bằng đường hàng không cái gì cũng có, cũng có thể trả thêm tiền để gọi món, đầu bếp hạng sao luôn sẵn sàng phục vụ.

Ở Thánh Lai Tư, những học sinh bình thường như Lâm Vũ Huyên có gia cảnh không tệ nhưng chưa đủ tầm hào môn, bình thường không thèm ăn ở nhà ăn số 1, phần lớn thời gian sẽ đến nhà ăn số 2, thỉnh thoảng khi tiền tiêu vặt rủng rỉnh có thể đến nhà ăn số 3 xa xỉ một phen.

Tiền tiêu vặt tháng này của cô ta sớm đã dùng để mua túi xách rồi, hôm nay vào được nhà ăn số 3 hoàn toàn là nhờ đại tiểu thư.

Chỉ là Lâm Vũ Huyên có chút bất bình nghĩ, dựa vào cái gì mà Bạch Dao cũng được đi, rõ ràng cô ta mới là thân tín của đại tiểu thư mà!

Bạch Dao lần đầu bước vào nhà hàng lộng lẫy này, có chút hoảng sợ, lúc nhìn thấy giá tiền một người thì càng bất an đến cực điểm, 3888 tệ một người!

Lương một tháng của bà nội cô ta chỉ có 3000 tệ, vậy mà hôm nay cô ta lại sắp ăn một bữa trưa còn tốn nhiều tiền hơn cả tháng lương của bà!

"Bạn học Hạ Ngân..." Bạch Dao sắp khóc đến nơi.

Đắt quá, cô ta không dám ăn, bà nội từng nói phải có qua có lại, ăn bữa này cô ta không trả nổi.

Giọng Bạch Dao quá nhỏ, Hạ Ngân hoàn toàn không nghe thấy. Cô nhanh nhẹn quẹt thẻ trước cả Trình Thanh Chi và Phó Cảnh Nhất, lại lôi ra câu nói đáng ghét học được trên mạng: "Không cho tôi quẹt thẻ, coi thường tôi phải không? Hôm nay mấy người bắt buộc phải nể mặt tôi!"

Bài đăng mà cô xem có tên đầy đủ là "Điểm danh những câu nói bạn ghét nhất trên bàn nhậu", là bài hot top 1 của nhóm "than phiền", quả nhiên rất linh nghiệm, sắc mặt Phó Cảnh Nhất đen đi thấy rõ, ngay cả Trình Thanh Chi cũng phải đưa tay xoa trán.

Thẻ đã quẹt rồi, còn làm gì được nữa, đương nhiên là ăn thôi.

Phó Cảnh Nhất không chút biểu cảm nhấn mạnh: "Ngày mai, tôi mời!" Nói xong, chỉ vào bàn tròn lớn cạnh cửa sổ: "Lát nữa ngồi đó, tản ra lấy đồ ăn đi."

Bạch Dao vừa nghe nói còn có ngày mai, nước mắt đã lã chã rơi.

"Nín đi, không được khóc." Lâm Vũ Huyên nhét cho cô ta một tờ khăn giấy, khó chịu nói: "Phó thiếu gia và Đại tiểu thư chịu mời chúng ta là vinh hạnh của chúng ta rồi, cậu khóc lóc sụt sùi thế này, người không biết chuyện còn tưởng chúng ta bắt nạt cậu đấy, đừng làm mất mặt Đại tiểu thư."

"Xin, xin lỗi..." Bạch Dao vội vàng lau khô nước mắt, sụt sịt mũi nói: "Nhưng tôi không có tiền mời lại họ, tôi không dám ăn, đắt quá."

"Cậu bị bệnh à?" Lâm Vũ Huyên trợn trắng mắt: "Ai cần cậu mời lại chứ, bọn họ có thiếu tiền đâu."

"Nhưng mà..."

"Đừng nhưng mà nữa." Lâm Vũ Huyên đẩy cô ta đi lấy khay thức ăn: "Nếu cậu thấy áy náy, thì bình thường thể hiện tốt một chút, quan sát xem họ thiếu gì, lấy..."

Lâm Vũ Huyên nói đến nửa chừng thì dừng lại, sao mình lại đi dạy đối thủ cạnh tranh cách làm việc thế này?

Vội vàng chuyển chủ đề: "Dù sao hôm nay cứ ăn nhiều vào là được, cậu là học sinh diện đặc cách, sau này khó mà có dịp tới đây ăn lắm, cố mà ăn cho đáng tiền 3888 hiểu chưa?"

Mắt Bạch Dao đỏ hoe, nhìn Lâm Vũ Huyên gắp một miếng gan ngỗng vào khay thức ăn của mình, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn cậu, Vũ Huyên, tôi biết rồi."

"Đừng cảm ơn tôi cũng đừng hiểu lầm." Lâm Vũ Huyên nhìn Bạch Dao, vẻ mặt có chút phức tạp: "Tôi chỉ không muốn cậu làm Đại tiểu thư mất mặt nên mới nói với cậu những điều này. Chúng ta là đối thủ cạnh tranh, tổng thư ký tương lai của nhà họ Hạ, chỉ có thể là tôi thôi."

Bạch Dao sững sờ, mới khai giảng ngày thứ hai, thì ra mọi người đã sớm đặt mục tiêu như vậy rồi.

Cô ta mơ hồ cảm nhận được, thì ra đây mới là phần nổi của tảng băng chìm ẩn sau tấm màn bí ẩn của Thánh Lai Tư, giống như một cánh cửa hoàn toàn mới mở ra trước mắt, cô ta còn chưa biết có nên bước vào hay không.

Bạch Dao mấp máy môi, muốn giải thích với Lâm Vũ Huyên rằng họ không phải là đối thủ cạnh tranh, họ là bạn học, là bạn bè.

"Ủa, hai cậu ăn ít như mèo vậy à, sao chỉ lấy có chút này thôi?" Hạ Ngân ôm một đĩa hải sản lớn đi ngang qua, cắt ngang lời Bạch Dao định nói.

"Bị hội chứng khó lựa chọn, không biết ăn gì nên hơi lâu một chút." Lâm Vũ Huyên cười nói với Hạ Ngân: "Đại tiểu thư, hai người qua ngồi trước đi, bọn tôi tới ngay đi."

"Vậy hai cậu nhanh lên nhé, bên kia có bánh bao trứng cua mới làm, lát nữa lấy giúp tôi hai cái!" Hạ Ngân vội vàng chạy tới chỗ ngồi đã chọn, ngồi xuống bắt đầu ăn.