Chương 19: Nghe cô ấy

Đã nhận đồ của người ta, đương nhiên không thể tiết lộ bí mật của họ.

“Mặt dây chuyền cũng là họ đưa cho?”

Hạ Ngân ôm lấy mặt dây chuyền như bảo bối: “Đàn anh thấy tôi có duyên nên cho tôi mượn đeo thử. Cậu thích thì tự đi mà mua.”

Đúng là ông nói gà bà nói vịt. Phó Cảnh Nhất có chút cạn lời.

Cậu nói thẳng: “Lần sau trả lại mặt dây chuyền đi, sau này tránh xa người của Hội học sinh ra một chút, ít nhất là trong năm nay không được đến quá gần.”

Việc Nhan Tịch Ngọc và Hội đồng quản trị trường không hòa hợp là chuyện công khai. Hội học sinh năm nay vẫn là của Nhan Tịch Ngọc, cậu phải đợi đến năm sau khi Nhan Tịch Ngọc tốt nghiệp mới chính thức tiếp quản Hội học sinh.

Hạ Ngân là đối tượng liên hôn trên danh nghĩa của cậu, trên người lại đeo mặt dây chuyền cá nhân của Nhan Tịch Ngọc thì ra thể thống gì chứ.

Hôm qua cô vừa mới nói mỗi người tự trồng hoa tỉa cỏ của mình, mà hôm nay đầu mình đã bị cắm sừng rồi sao?

"Cỏ" này là ai không phải, lại cứ phải là Nhan Tịch Ngọc.

“Cậu quen đàn anh đó à?” Hạ Ngân có chút kinh ngạc nhìn Phó Cảnh Nhất: “Vậy cậu có cách liên lạc của anh ấy không?”

“Cậu muốn làm gì?” Phó Cảnh Nhất cảnh giác.

Hạ Ngân nhếch miệng cười, để lộ hàm răng trắng đều, gương mặt rạng rỡ động lòng người, đôi môi hồng nhuận khẽ thốt ra: “Cưa anh ấy.”

“Không được!”

Có thể là Trình Thanh Chi, có thể là người khác, nhưng không thể là Nhan Tịch Ngọc.

“Tại sao?” Hạ Ngân bĩu môi, tỏ vẻ không hài lòng.

Giải thích một đống bối cảnh và mối quan hệ cho cô thì cô cũng không hiểu, Phó Cảnh Nhất lười nói nhảm, đi thẳng vào vấn đề: “Hạ Ngân, chúng ta hãy lập giao ước ba điều. Tôi không quan tâm sau lưng cậu chơi bời thế nào, nhưng bề ngoài cậu là vị hôn thê của tôi, đừng làm những chuyện bất lợi cho hai gia đình chúng ta.”

“Cậu không cần phải tỏ ra rất thích tôi, nhưng ít nhất không thể để công chúng nghĩ rằng cậu thích người khác. Để đáp lại, khi cậu cần, tôi sẽ phối hợp với cậu, riêng tư có việc gì cũng có thể tìm tôi giúp đỡ. Làm được không?”

Hạ Ngân hiểu rồi, Phó Cảnh Nhất đây là muốn cô diễn kịch.

Điều cậu không biết là, cô vốn dĩ đã có một thiết lập nhân vật là phải “bám riết không buông” cậu.

Kể ra nam chính đã chủ động dâng tới cửa muốn giúp cô xây dựng hình tượng, thì sao cô lại từ chối chứ.

Hạ Ngân gật đầu: “Được thôi, vậy trưa nay cậu phải đi ăn cơm ở nhà ăn với tôi.”

“Được.” Phó Cảnh Nhất cảm thấy thay vì yêu cầu Hạ Ngân nghe lời mình, thì trực tiếp ở bên cạnh trông chừng cô sẽ yên tâm hơn.

“Còn phải gọi cả Trình Thanh Chi và Bạch Dao nữa.”

“Tùy cậu.”

Phó Cảnh Nhất mặc dù không hiểu Hạ Ngân có chấp niệm gì với Bạch Dao, nhưng cậu không định quản bất cứ chuyện gì ngoài mối quan hệ liên hôn. Dù sao thì cho dù bốn người họ ngồi cùng nhau, thì trung tâm của những lời bàn tán cũng chỉ là cậu và Hạ Ngân mà thôi.

Nói là làm, Hạ Ngân quả thực muốn khen ngợi sự nhanh trí của mình, cô muốn thực hiện đồng thời việc “bám riết nam chính không buông” và “nói lời cay độc với nữ chính”.

Khi cô kéo Phó Cảnh Nhất về tòa nhà dạy học khối 10, thì buổi huấn luyện quân sự buổi sáng vừa kết thúc.

Hạ Ngân hấp tấp chạy vào lớp học, giật lấy hộp cơm bento mà Bạch Dao tự mang theo, với vẻ mặt đầy chê bai nói: “Cái này nhìn thôi đã thấy khó ăn rồi.”

Bạch Dao sững sờ nhìn hộp cơm bị giật đi, vành mắt hơi đỏ hoe.

Trường Thánh Lai Tư tuy rất quan tâm đến học sinh được tuyển thẳng, tiền ăn có thể giảm một nửa, nhưng đối với cô ta vẫn là quá đắt. Bà nội sợ cô ta tiết kiệm tiền không dám ăn no nên đã đặc biệt dậy sớm làm cơm hộp cho cô ta.

Đây là tấm lòng của bà nội, sao cô ta có thể làm vậy chứ.

"Trả lại cho tôi!"

Bạch Dao đưa tay định lấy lại hộp cơm, Hạ Ngân dựa vào lợi thế chiều cao, nhanh chóng nhét hộp cơm vào ngăn bàn mình.

Không đợi Bạch Dao kịp phản ứng, cô rút thẻ đen ra: “bốp" một tiếng đập lên bàn, hùng hổ nói với Bạch Dao: "Hôm nay tiểu thư đây phải dẫn cái đồ nhà quê nhà cậu đi mở mang tầm mắt, đi, dẫn cậu đi ăn buffet đắt nhất Thánh Lai Tư."

Bạch Dao ngây người, chưa kịp hiểu chuyện gì: "Không phải, bạn học Hạ Ngân, cậu..."

"Cậu cái gì mà cậu." Hạ Ngân nói ra một trong những câu thoại đáng ghét nhất mà cô chép được trên mạng: "Cậu không ăn là không nể mặt tôi, tôi nói cho cậu biết, hôm nay cậu không ăn cũng phải ăn, ăn cũng phải ăn, bữa này tôi nhất định phải mời."

Bạch Dao: "?"

Bạn học Hạ hình như có chút không bình thường, bạn học Phó chắc là bình thường, cô ta nhìn sang Phó Cảnh Nhất.

Phó Cảnh Nhất mặt lạnh tanh: "Nghe cô ấy."

Trình Thanh Chi vừa từ phòng y tế về không tìm thấy người: "?"

Mấy người này tụ tập lại với nhau từ lúc nào thế?

Lâm Vũ Huyên cũng vừa từ phòng y tế về, định bụng thể hiện lòng trung thành: "?"