Cậu đẹp trai thật sự.
Hạ Ngân bị nụ cười này mê hoặc, trong đầu loé lên n loại tình tiết trong mấy truyện tranh lãng mạn, thường thì trong những cuộc gặp gỡ lãng mạn thế này, nói ra câu thoại kiểu này, chính là lúc mặt đỏ tim đập rồi!
Cô ôm lấy trái tim nhỏ đang đập thình thịch, mang theo vài phần phấn khích và ngượng ngùng nói: “Vậy, vậy được rồi, thứ khác là chỉ gì vậy?”
“Giấy thông hành của Thánh Lai Tư.”
Mùi thuốc lá bạc hà nhàn nhạt tiến lại gần, quyện với một mùi hương lạnh lẽo dễ chịu đến lạ.
Đỉnh đầu Hạ Ngân bị bóng râm bao phủ, thiếu niên cao hơn cô rất nhiều đi tới trước mặt, tháo mặt dây chuyền ngọc phỉ thúy trên người mình xuống, đeo lên cổ Hạ Ngân, nụ cười lười biếng: “Đưa em giữ, đeo nó vào sẽ không ai dám quản chuyện huấn luyện quân sự và tóc của em nữa.”
Hạ Ngân ngơ ngác nhìn mặt ngọc bội trước ngực: “Giấy thông hành Thánh Lai Tư?”
Đây là một miếng ngọc phỉ thúy loại thủy tinh thượng hạng, chất lượng tuyệt hảo, xanh biếc trong suốt phát huỳnh quang, nhìn qua đã biết giá trị không nhỏ.
Nhưng thứ cô muốn đâu phải cái này, đây đâu phải tình tiết trong tưởng tượng, màn mặt đỏ tim đập đã nói đâu rồi chứ?
Chẳng lẽ vì không phải nữ chính nên ngay cả màn mặt đỏ tim đập cũng bị cắt bỏ rồi sao?
Hạ Ngân nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, rầu rĩ nhìn Nhan Tịch Ngọc, không để ý trên đồng phục của cậu có thêu mấy chữ “Hội trưởng Hội học sinh: Nhan Tịch Ngọc”.
“Đi đây.” Nhan Tịch Ngọc trêu cô: “Nếu em không muốn người khác biết mình ăn vụng đồ ăn vặt thì nhớ thay bộ đồ khác đi, nếu không lỡ người khác biết thì không thể tính là do chúng tôi mách lẻo đâu đấy.”
Hạ Ngân nhìn theo ánh mắt của cậu xuống, quả nhiên trên chiếc quần huấn luyện quân sự dính vài vết dầu của que cay, trông khá rõ ràng.
Hạ Ngân xấu hổ vô cùng, mặt đỏ bừng như mông khỉ, đợi đến khi cô loay hoay lau một hồi mà không sạch, lúc nhớ ra chuyện chính thì vị học trưởng kia đã sớm biến mất không thấy tăm hơi.
Thôi kệ, cũng không thiệt.
Hạ Ngân sờ sờ mặt ngọc bội, thứ đắt tiền như vậy đã đưa cô giữ thì hẳn là phải chuộc lại.
Nếu không chuộc lại thì cô sẽ coi như tín vật định tình cậu tặng, dù sao cũng đều ở Thánh Lai Tư, cô không tin là không tìm được người.
Mùi thuốc họ hút rất nhạt, không khó ngửi, gió thổi là bay đi hết, Hạ Ngân dứt khoát ở lại sân thượng, vừa uống nước ngọt vừa ăn vặt, thỏa mãn vươn vai một cái.
Thế giới này thật là tốt đẹp quá đi, cô quyết định phải cố gắng diễn tốt vai của mình, phấn đấu sống lâu thêm một chút.
Giá mà bây giờ có thể đánh một giấc thì tốt quá.
Hạ Ngân đang nghĩ vậy trong lòng thì nghe thấy một giọng nói lạnh lùng vang lên từ phía sau: “Có cần tôi mang cho cậu cái ghế dựa để ngủ trưa không?”
“Ôi da, có phiền quá không ạ? Đương nhiên nếu có thì tốt quá rồi.” Hạ Ngân vui vẻ trả lời xong, liền cảm thấy có gì đó không ổn.
Ai vậy nhỉ, giọng nói này nghe quen quen.
Vừa quay đầu lại, cô nhìn thấy Phó Cảnh Nhất đang xách một túi đồ uống đứng ở lối vào sân thượng, ánh mắt đen kịt, lạnh như băng.
“Chào, Phó Cảnh Nhất.” Hạ Ngân cười gượng chào hỏi: “Cậu cũng lên sân thượng uống nước à?”
Phó Cảnh Nhất hình như rất tức giận, trông bộ dạng đó khá đáng sợ.
Hạ Ngân rụt cổ lại, ôm chặt túi đồ ăn vặt của mình, nhưng vẫn mạnh miệng nói: “Không đủ thì đừng tìm tôi mà đòi.”
Phó Cảnh Nhất nghe thấy lời này, bàn tay đang cầm đồ uống siết chặt lại, gân xanh nổi lên. Cậu đúng là điên rồi mới tin lời của Trình Thanh Chi, sợ Hạ Ngân chết khát nên xách đồ uống đi tìm cô khắp nơi.
Kết quả là người thì lại tung tăng chạy đến tòa nhà trụ sở Hội học sinh để ngủ trưa?
Bình tĩnh, bình tĩnh.
Phó Cảnh Nhất ấn vào thái dương đang giật thình thịch, hít sâu một hơi, bình ổn tâm trạng nói: “Đồ uống này là cho cậu, Trình Thanh Chi nói cậu cần uống nhiều nước.”
Ai ngờ Hạ Ngân không những không cảm kích, mà ánh mắt nhìn cậu càng kỳ lạ hơn, giọng điệu dè dặt: “Cậu đừng lúc nào cũng nghĩ đến việc tiêu tiền vì tôi, tôi không dễ chấp nhận tấm lòng của cậu đâu…”
“Chết tiệt.” Phó Cảnh Nhất lần đầu tiên trong đời văng tục, 16 năm tu dưỡng hoàn hảo của một quý công tử trước mặt Hạ Ngân lại dễ dàng sụp đổ. “Cậu tỉnh táo lại cho tôi!”
“Đây là đồ uống mua cho cậu, là thứ mà cậu đã bỏ tiền nhờ bác sĩ trường mua hộ.”
“Tôi không có bất kỳ ý nghĩ nào với cậu, không hề có! Tuyệt đối sẽ không thích cậu, tuyệt đối!”
Mặc dù nói đến đoạn sau, tâm trạng của Phó Cảnh Nhất lại dần bình tĩnh lại, nhưng việc có thể khiến Phó thiếu gia hạ mình nói một hơi dài như vậy, thì Hạ Ngân cũng là người duy nhất.
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.” Hạ Ngân vỗ vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười ngọt ngào với Phó Cảnh Nhất: “Cảm ơn cậu không thích tôi.”
Phó Cảnh Nhất bị nụ cười ngọt ngào này làm cho nghẹn họng, lời định nói tiếp theo đến bên miệng rồi lại thôi. Liếc thấy mặt dây chuyền ngọc phỉ thúy trên cổ Hạ Ngân, vẻ mặt cậu trở nên nghiêm nghị, có chút nghiêm túc: “Cậu vừa gặp ai vậy?”
“Ồ, lúc nãy có hai đàn anh đi dạo trên sân thượng.” Hạ Ngân trả lời ngay.