Cô cũng không muốn hung dữ với trai đẹp đâu, nhưng đã hứa với hệ thống phải ghi nhớ thiết lập nhân vật trong lòng, không thể nuốt lời nhanh như vậy.
"Còn có nếu không?" Kim Huấn thu lại nụ cười, có chút ngạc nhiên.
Cậu ta đã thấy nhiều nữ sinh tạo ra cuộc gặp gỡ tình cờ rồi, vẻ mặt không quen biết bọn họ của cô em gái khóa dưới này không giống như đang giả vờ.
"Haiz A Ngọc, đàn em vậy mà không quen biết chúng ta." Kim Huấn rất nhanh lại cười rộ lên, trêu chọc bạn tốt: “Xem ra uy tín của hội học sinh giảm sút rồi."
"Tôi việc gì phải quen biết các anh, các anh cũng không quen biết tôi mà." Hạ Ngân kỳ quái nói.
Cô lại xác nhận trên đầu hai người đều không có thông tin nhân vật quan trọng, nhãn cầu đảo loạn xạ, nghĩ ra một ý tưởng tuyệt diệu: “Nhưng mà bây giờ chúng ta có thể làm quen một chút, thêm phương thức liên lạc đi đàn anh, lỡ như các anh mách lẻo tôi còn dễ tìm người."
"Được thôi." Nụ cười của Kim Huấn càng rạng rỡ hơn, cách bắt chuyện của đàn em rất vụng về, nhưng ai bảo cậu ta trước giờ luôn rất kiên nhẫn với em gái xinh đẹp chứ.
Huống chi còn là một đàn em thú vị như vậy.
Ở Thánh Lai Tư, dám nhuộm tóc và trốn huấn luyện quân sự, còn nói không quen biết bọn họ ngay trước mặt hội trưởng hội học sinh, cô đàn em này xem như không coi cả hai phe phái hội đồng quản trị và hội học sinh ra gì, cũng không biết là có chỗ dựa nên không sợ hay là ngốc thật.
Còn về phương thức liên lạc, trước khi chưa điều tra rõ bối cảnh đối phương thì cậu ta không thể nào cho được, nhưng bây giờ có thể trêu chọc một chút trước đã.
Kim Huấn nảy ra ý xấu, chỉ vào mình và Nhan Tịch Ngọc, nói với Hạ Ngân: "Phương thức liên lạc của anh và cậu ấy chỉ có thể xin một người, em chọn ai?"
"Anh ấy!" Hạ Ngân không chút do dự.
Kim Huấn nhướng mày: “Đàn em chắc chắn không suy nghĩ một chút sao? Đưa ra câu trả lời nhanh như vậy anh sẽ đau lòng đấy."
"..." Hạ Ngân đảo mắt trắng đi tới: "Đàn anh sô-cô-la, nếu anh nén nụ cười nơi khóe miệng xuống, em có thể miễn cưỡng tin một chút là anh đang đau lòng."
"Sô-cô-la...?" Nụ cười nơi khóe miệng Kim Huấn cứng đờ trong giây lát.
Nhan Tịch Ngọc khẽ cười.
Thấy bạn tốt bị lép vế, cuối cùng cậu cũng cất điện thoại đi, ngẩng đầu trêu chọc nói: "Rất hợp."
Ánh nắng chiếu rọi từ phía sau cậu, không hề keo kiệt dùng ánh sáng vàng óng tô vẽ ngũ quan tinh xảo của cậu, đôi mắt đào hoa hơi cụp xuống lay động những mảnh vàng vụn, đuôi mắt điểm một nốt ruồi lệ rất nhạt.
Hạ Ngân nhìn trộm nhan sắc ở cự ly gần, hô hấp nghẹn lại.
Rất đẹp.
Nếu vũ trụ sẽ nổ tung, mảnh đất dưới chân cuối cùng sẽ vỡ vụn thành một đống phế tích hoang tàn, thì cậu nhất định là đóa hồng cuối cùng nở rộ trên mảnh đất cằn cỗi của thế giới.
Chói mắt, lại rực rỡ.
Nốt ruồi lệ kia chính là giọt sương mai trên cánh hoa hồng, trong suốt lấp lánh.
Hạ Ngân cảm thấy mình lại hơi khát rồi, cô liếʍ liếʍ môi, muốn làm người hái hoa.
Nhan Tịch Ngọc cười nhìn cô, ngón tay kẹp thuốc thon dài trắng nõn, giọng điệu ôn hòa: "Đề nghị của cậu ta tôi không đồng ý, tôi từ chối."
"Không được, từ chối không có hiệu lực." Hạ Ngân từ chối sự từ chối của cậu.
"Chậc, tôi mặc kệ, đàn em đã chọn cậu rồi, tôi chỉ đành nhịn đau cắt thịt thôi." Kim Huấn nháy mắt tinh nghịch với Nhan Tịch Ngọc: "Cậu phải chịu trách nhiệm với em gái đấy, tôi đi huấn luyện trước đây."
"Cút." Nhan Tịch Ngọc cười mắng.
Kim Huấn dụi tắt điếu thuốc trong tay, ném vào thùng rác, vẫy vẫy tay, thật sự xách cung đi rồi.
Hạ Ngân lấy điện thoại ra, đôi mắt long lanh nước, nhìn Nhan Tịch Ngọc: "Đàn anh, phải nói lời giữ lời, làm tấm gương tốt cho học sinh mới chúng em."
Nhan Tịch Ngọc khẽ ngậm đầu lọc thuốc, đầu ngón tay đỏ rực ẩn hiện, cậu hơi nghiêng người, quay lưng về phía Hạ Ngân nhả ra một vòng khói.
"Đàn em mắt không tốt rồi, mắt nào thấy anh là tấm gương tốt?"
"Không sao đâu đàn anh, em trốn huấn luyện quân sự ăn vụng đồ ăn vặt cũng không đúng."
Còn biết là không đúng cơ đấy.
Nhan Tịch Ngọc cười khẽ, dập điếu thuốc, quay người lại nhìn Hạ Ngân, hỏi cô: “Tại sao không đi huấn luyện quân sự?”
“Giáo quan không cho em uống nước, em bị say nắng.” Hạ Ngân suy nghĩ một lát rồi quyết định nói thật, dù sao lời nói thật này cũng rất tùy hứng, phù hợp với hình tượng của cô: “Em trốn từ phòng y tế ra đấy, huấn luyện quân sự mệt quá rồi, không hợp với em.”
“Vậy à.” Nhan Tịch Ngọc gật đầu, lại hỏi: “Thế còn tóc thì sao?”
Nhắc đến tóc, Hạ Ngân nhăn mặt, có vẻ không vui lắm: “Sao lại hỏi tóc em nữa chứ, em nói là bẩm sinh cũng chẳng ai tin.”
“Ừm?” Nhan Tịch Ngọc chỉ vào mẩu thuốc lá đã tắt, nói với vẻ không mấy để tâm: “Tôi tin, nếu như em không nói chuyện hôm nay nhìn thấy ra ngoài.”
Dù cho cô có nói ra thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến bọn họ.
“Nhưng mà anh còn chưa cho em thông tin liên lạc.” Hạ Ngân cũng chỉ vào điện thoại của mình.
Chủ đề lại bị cô lái về, Nhan Tịch Ngọc bật cười nhẹ: “Tôi có thể đổi cho em thứ khác.”