Chương 16: Hệ thống bận rộn

Hạ Ngân lười động não, cô trực tiếp gọi hệ thống tới.

Hệ thống ngạc nhiên khi nhiệm vụ của cô lại hoàn thành khá tốt, lập tức chỉ cho cô một con đường sáng.

[Nhìn thấy tòa nhà bên tay phải của cô chưa? Đây là địa bàn độc quyền của Hội học sinh, huấn luyện viên và giáo viên không được vào, nếu cô không muốn huấn luyện quân sự thì có thể trốn vào trong đó, nhưng đừng để người của Ban Kỷ luật phát hiện.]

Hạ Ngân làm một cái hôn gió: [Okê la, Thống Thống, yêu mày nha~]

[……Đừng sến súa.] Hệ thống dặn dò như một ông bố già, [Gần đây Tổng bộ hơi bận, tôi không thể thường xuyên qua đây được. Vừa xem bảng điều khiển xong, chỉ số chán ghét của nam chính đối với cô cao hơn trước, tốt lắm. Nhưng Trình Thanh Chi và nữ chính thì sao, tại sao độ hảo cảm đối với cô lại tăng lên?]

Ánh mắt Hạ Ngân né tránh, có chút chột dạ: [Chắc là do tôi chưa kịp hung dữ với họ? Đợi tôi nghỉ ngơi khỏe lại sẽ đi diễn tròn vai ác nữ, đừng hoảng.]

Cô hình như đúng là đã quên nói lời cay nghiệt với nữ chính.

Hệ thống nhấn mạnh: [Cô phải ghi nhớ hình tượng nhân vật trong lòng, không thể chỉ nghĩ đến việc diễn trước mặt các nhân vật chính, mà phải toàn tâm toàn ý nhập vai.]

[Biết rồi biết rồi.] Hạ Ngân không muốn nó lải nhải nữa.

Hệ thống thở dài, Hạ Ngân rốt cuộc không giống những nữ chính khác mà nó từng dẫn dắt. Nó đưa Hạ Ngân từ biển sâu ra, ném vào tiểu thế giới nuôi đến 10 tuổi, sau đó lại đích thân chăm sóc bên cạnh 6 năm, nói không có chút tình cảm là không thể nào.

Chỉ là bây giờ không có thời gian dừng lại lâu, bên Tổng bộ có một lô đạo cụ xảy ra vấn đề, rất nhiều tiểu thế giới sụp đổ, nó bị điều đi giải cứu, thật sự rất bận.

Hệ thống: [Tôi phải đi đây, nhớ đừng làm hỏng cốt truyện, tôi bận xong sẽ quay lại thăm cô.]

[Đi đi!]

Giọng nói phấn khởi này nghe thật là vô lương tâm, hệ thống lắc đầu, rời đi làm việc.

Hạ Ngân vẫy vẫy tay vào không khí, xách túi đồ ăn vặt, khom lưng chui vào tòa nhà trụ sở Hội học sinh.

Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, nếu huấn luyện viên bọn họ đến tìm mình, chắc chắn cũng không dám vào đây!

Cũng may Hệ thống từng huấn luyện đặc biệt kỹ năng bảo mệnh cho cô, Hạ Ngân vận dụng kỹ xảo vào việc né tránh camera giám sát, thuận lợi tránh đám đông, mò lên tầng thượng.

Tốt lắm, cửa sân thượng lại không khóa.

Hạ Ngân tâm trạng vui vẻ ngậm một thanh cay, cẩn thận đẩy hé một khe cửa, lách người chui vào.

Vừa đóng cửa lại, nghe thấy sau lưng vang lên một tiếng huýt sáo có phần tùy tiện.

"Ủa, mèo hoang nhỏ ở đâu ra thế?" Mùi thuốc lá bạc hà thoang thoảng theo giọng nói bay tới.

Hạ Ngân giật nảy mình, không kịp đề phòng bị thanh cay trong miệng làm sặc: "Khụ... tôi khụ khụ..."

Thủ phạm không chút lưu tình cười phá lên: "Cũng không đến mức kích động như vậy chứ."

Cười cái gì mà cười.

"Không được cười!" Hạ Ngân dịu cơn ho, không chút khách khí trừng mắt qua.

Cô đến sân thượng ăn vụng đồ ăn vặt, cậu ta đến sân thượng hút thuốc lén, kẻ tám lạng người nửa cân, dựa vào cái gì mà cười cô.

Chỉ là vừa quay đầu lại, những lời tiếp theo không thể mắng ra được nữa.

Bên cạnh lan can sân thượng, có hai mỹ thiếu niên đứng đó, một người da ngăm, một người da trắng, dáng người cao ráo chân dài, tỷ lệ hoàn hảo như người mẫu.

Hệ thống không lừa cô, trong trường này vậy mà thật sự có soái ca qua đường nhan sắc sánh ngang nam chính, đã thế còn xuất hiện tận hai người!

Hạ Ngân nuốt nước bọt, ánh mắt không kiêng dè đánh giá hai người đứng ở xa.

Anh chàng đẹp trai da ngăm màu sô cô la thản nhiên đón nhận ánh mắt của cô, cậu ta nhìn Hạ Ngân, lại huýt sáo một tiếng, nhếch miệng cười để lộ hai chiếc răng khểnh nho nhỏ, nụ cười có chút ẩn ý: “Mặc đồ huấn luyện quân sự à, học sinh mới lớp 10?"

Cậu ta mặc bộ đồ tập luyện màu trắng tinh, để lộ cánh tay cơ bắp săn chắc, đường nét ngũ quan sâu sắc, tay trái xách một cây cung recurve, đầu ngón tay phải kẹp điếu thuốc lá mảnh dài.

Người da trắng còn lại không nói gì, có chút lạnh lùng quyến rũ dựa vào lan can, cúi đầu nghịch điện thoại.

Mặc đồng phục học sinh, trước ngực đeo một mặt dây chuyền ngọc bích, hai cúc cổ áo mở bung để lộ một đoạn xương quai xanh trắng nõn, vừa phóng khoáng lại vừa tùy hứng.

Đây là lần đầu tiên Hạ Ngân nhìn thấy người có thể mặc đồng phục đẹp đến thế, ngoại trừ nam chính Phó Cảnh Nhất ra.

Bọn họ không mặc đồ huấn luyện quân sự, chắc là đàn anh lớp 11 hoặc 12, nhưng vấn đề không lớn, trong từ điển của Hạ Ngân không có khái niệm tôn trọng đàn anh.

Cô hoàn hồn khỏi vẻ đẹp, ghi nhớ thiết lập nhân vật kiêu căng ngang ngược, hung dữ đe dọa: "Chúng ta cứ coi như không nhìn thấy đối phương, đều đừng đi mách lẻo, tôi ăn xong đồ ăn vặt sẽ đi, nếu không..."