Chương 15: Ngất xỉu

Phó Cảnh Nhất đứng ở hàng sau Hạ Ngân, tư thế đứng chuẩn mực thẳng tắp. Ánh nắng dường như đặc biệt ưu ái cậu, khi các bạn khác mồ hôi đầm đìa, vẻ mặt khổ sở, cậu vẫn giữ dáng vẻ thanh tú phóng khoáng, cao quý.

Chán ngắt.

Phó Cảnh Nhất mặt không biểu cảm nghĩ, huấn luyện viên do Hội đồng trường chọn thật nhàm chán, mấy nữ sinh này cũng nhàm chán, cậu chỉ muốn hoàn thành huấn luyện trong thời gian quy định, kết thúc đợt quân sự.

Chỉ là tư thế đứng chuẩn mực của Phó Cảnh Nhất cũng không duy trì được đến khi kết thúc huấn luyện, bím tóc đuôi ngựa màu xanh đậm của Hạ Ngân bị huấn luyện viên yêu cầu buộc lên lắc lư trước mắt cậu, bỗng nhiên người cô mềm nhũn, cả người đổ thẳng về phía sau, về phía cậu.

Phó Cảnh Nhất đưa tay đỡ lấy Hạ Ngân, có chút không vui: "Đừng giả vờ."

"Nước......"

Mặt trời chói chang trên trời chồng thành hai cái, hơi nóng bốc lên từ mặt sân tập dường như muốn rút cạn kiệt toàn bộ nước trong cơ thể. Sắc mặt Hạ Ngân trắng bệch, dường như nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc hỗn loạn và ồn ào của các bạn xung quanh.

"Báo cáo huấn luyện viên, bạn... bạn học Hạ Ngân ngất rồi!" Lâm Vũ Huyên hoảng sợ cao giọng, thu hút sự chú ý của các lớp khác.

Đã nói là muốn uống nước rồi mà, không bổ sung nước sẽ biến thành rong biển khô mất. Hạ Ngân có chút tức giận, còn có chút tủi thân, chịu không nổi mặt trời quay cuồng, nhắm mắt lại rồi ngất đi.

"Hạ Ngân, Hạ Ngân?" Phó Cảnh Nhất nhíu chặt mày, nhìn đôi môi không còn huyết sắc của Hạ Ngân, nhận ra cô không phải giả vờ ngất.

"Tôi đưa cậu ấy đến phòng y tế." Trình Thanh Chi từ hàng đầu tiên bước nhanh tới, đón lấy Hạ Ngân từ trong lòng Phó Cảnh Nhất, cánh tay hơi cong, chuẩn bị bế người lên.

"Chờ đã." Phó Cảnh Nhất xoa xoa thái dương, giữ lấy cổ tay Trình Thanh Chi: “Việc này phải để tôi làm."

Trình Thanh Chi mím chặt môi, bây giờ không phải ở trong lớp, mà là trước mặt bàn dân thiên hạ – đội ngũ huấn luyện viên xem như là người của Hội đồng trường, còn có tất cả học sinh mới lớp 10 đang nhìn về phía này, cùng với Ban Kỷ luật của Hội học sinh đang ẩn mình chấm điểm biểu hiện quân sự, một chút động tĩnh cũng có thể gây ra sóng gió lớn.

Người có hôn ước với Hạ Ngân là Phó Cảnh Nhất, không phải cậu ta.

Không thể để tin đồn bất lợi cho Hạ Ngân lan ra được, Trình Thanh Chi buông tay, nhìn Phó Cảnh Nhất bế cô lên, thấp giọng dặn dò: "Cho cô ấy uống nhiều nước vào, hồi nhỏ cô ấy cũng từng ngất một lần vì uống ít nước rồi."

"Ừm." Phó Cảnh Nhất bế Hạ Ngân lên, đi về phía phòng y tế, lúc đi ngang qua huấn luyện viên Trần, cậu ôn hòa, lịch sự trình bày lý do mình rời khỏi hàng ngũ.

Huấn luyện viên Trần hơi bất ngờ và cảm kích, ông ta biết Phó thiếu gia là ai. Việc Hạ Ngân ngất đi vốn là tình huống đột ngột, tuy rằng mỗi năm ông ta đều huấn luyện làm vài người ngất xỉu, nhưng với gia thế nhà họ Hạ ở đó, khó tránh khỏi cảm giác hoảng sợ.

Ai mà ngờ được thể chất của vị tiểu thư nhà họ Hạ này lại yếu như vậy, nói ngất là ngất.

Huấn luyện viên Trần vội vàng ra hiệu: "Hiểu rồi, em Phó Cảnh Nhất mau đưa em Hạ Ngân đến phòng y tế đi."

"Các em khác, quay về hàng ngũ, tiếp tục đứng nghiêm!"

Phó Cảnh Nhất quay người lại, nụ cười không chạm đến đáy mắt.

Cô gái trong lòng cậu vóc người uyển chuyển, dù đã ngất đi nhưng vẫn giữ vẻ mặt nhỏ nhắn ngang ngược kiểu "tôi sắp tức giận rồi đây".

"Yếu ớt." Phó Cảnh Nhất bất giác buột miệng.

-

"Cơ thể không có gì đáng ngại, chắc là bị say nắng rồi."

Bác sĩ của trường không kiểm tra ra vấn đề gì, nhưng người thì đúng là đã ngất, lại thêm e dè thân phận của hai người nên quyết định trước tiên truyền nước muối sinh lý cho Hạ Ngân.

Phó Cảnh Nhất nhớ lại lời của Trình Thanh Chi, rót một cốc nước đặt lên tủ đầu giường, rồi lại thấm ướt miếng gạc vô trùng, nhẹ nhàng lau đôi môi khô của Hạ Ngân. Đôi môi sau khi thấm nước đã khôi phục lại màu hồng anh đào nhàn nhạt.

Trông có vẻ mềm mại.

Đầu ngón tay quấn gạc của Phó Cảnh Nhất khựng lại, rồi đột ngột rụt tay về, có chút ghét bỏ mà vứt miếng gạc đi.

Lại ngồi trong phòng y tế thêm một phút, thấy Hạ Ngân vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh lại, Phó Cảnh Nhất đứng dậy, cầm điện thoại đi ra ngoài gọi điện.

"Về việc hợp tác của chúng ta, tôi muốn thêm một điều kiện nữa: đổi huấn luyện viên quân sự của lớp một đi."

"Được thôi, em Phó." Đầu dây bên kia là giọng nam ấm áp dễ chịu như gió xuân, ôn hòa và chu đáo: “Tôi đảm bảo sau này em sẽ không thấy ông ta ở Thánh Lai Tư nữa. Ngoài ra, bắt đầu từ năm nay, điểm rèn luyện quân sự của Ban Kỷ luật sẽ được giao cho Hội đồng quản trị nhà trường xét duyệt, em sẽ được điểm tối đa."

"Mua một tặng một, bao gồm cả vị hôn thê của em."

"Hiệu trưởng Quý biết nói đùa nhạt từ bao giờ vậy?" Phó Cảnh Nhất nói với giọng thờ ơ: “Em chỉ ghét những tình huống đột ngột, không phải vì ai cả."

"Ồ? Không cần sao?" Quý Minh Triệt giả vờ ngạc nhiên: “Vậy tôi cho người rút lại điểm tối đa của Hạ tiểu thư nhé."

"Thôi bỏ đi, cứ vậy đi." Phó Cảnh Nhất cúp máy.

Kỳ quân sự vẫn chưa kết thúc, cậu không thể đảm bảo Hạ Ngân có gặp sự cố nữa hay không. Hai người bây giờ là mối quan hệ ràng buộc, cô xảy ra chuyện sẽ liên lụy đến cậu.

Phó Cảnh Nhất cất điện thoại, đi đến cửa phòng y tế thì chạm mặt bác sĩ của trường đang xách một túi lớn đồ uống.

Trong lòng cậu đột nhiên dâng lên dự cảm không lành, cậu nhanh chóng đẩy cửa phòng y tế ra. Quả nhiên, giường bệnh trống không, cốc nước đầy trên tủ đầu giường đã bị uống cạn đáy.

"Cái này... lúc nãy Hạ tiểu thư tỉnh lại nói muốn uống nước ngọt, bảo tôi đi mua." Bác sĩ hoảng hốt nói: “Sao lại biến mất rồi!"

"Không sao, ông đi làm việc của mình đi." Phó Cảnh Nhất day trán: “Đồ uống đưa tôi, tôi đi tìm cô ấy."

Xem ra ăn óc chó không uổng phí, còn biết lừa người rồi.

Mà ở một nơi khác, tại căng tin của trường.

Hạ Ngân đợi bác sĩ đi rồi mới lẻn vào, ừng ực uống hết mấy chai nước uống thể thao, lúc này mới cảm thấy mình sống lại.

Cô không muốn quay lại kỳ quân sự đâu!

Tuyệt đối không!

Hạ Ngân vơ vét một đống đồ ăn vặt trong căng tin, chuẩn bị tìm một nơi an toàn làm căn cứ bí mật của mình.