Phó Cảnh Nhất là người nói là làm, ngày hôm sau cậu liền xách một túi óc chó đóng hộp đưa cho Trình Thanh Chi, nói ngắn gọn: "Cho bạn cùng bàn cậu bổ não đi."
"Cậu ấy chỉ là không thích học thôi, cậu ăn nói cho cẩn thận." Trình Thanh Chi đặt bút xuống, ánh mắt lạnh nhạt đẩy hộp quà về: “Với lại, nếu cần thì tớ sẽ tự mua."
"Đừng lãng phí thời gian của nhau. Tớ phải nhìn cậu ấy ăn mỗi ngày mới yên tâm được." Phó Cảnh Nhất cười lạnh: “Giờ tớ không muốn dính dáng gì đến cậu ấy, hay là cậu muốn một người đã có hôn ước là tớ tự mình đưa cho cậu ấy?"
Giờ cậu chỉ muốn tránh xa quả bom nổ chậm Hạ Ngân này, tin rằng Trình Thanh Chi cũng không muốn cậu và Hạ Ngân quá thân thiết.
Trình Thanh Chi im lặng. Cậu ta đúng là không muốn thật.
Phó Cảnh Nhất đặt hộp óc chó xuống, chỉ cảm thấy cơn bực bội tích tụ trong lòng cả đêm qua đã tan biến sạch. Cậu khoan khoái cả người ngồi về chỗ, mở cuốn sách tiếng Anh hôm qua chưa đọc xong, lại trở về dáng vẻ công tử hào hoa lịch lãm.
Hạ Ngân vừa kịp giờ vào lớp, đầu tiên là than thở với Trình Thanh Chi chuyện hôm qua về nhà mà cả bố mẹ lẫn anh trai đều không có ở đó, người giúp việc lại còn không nhớ khẩu vị của mình nữa, hơi bực mình. Rồi lại ca cẩm chuyện sáng nay ở cổng trường bị chị khóa trên nhắc vụ nhuộm tóc nên mới suýt bị muộn học, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện tối qua mình thức đêm xem truyện tranh nên ngủ quên.
Cuối cùng, Hạ Ngân vào vấn đề chính: "Trình Thanh Chi, tôi chưa ăn sáng."
Vô cùng hùng hồn, lại còn có vẻ hơi tủi thân.
Trình Thanh Chi cười cười, đẩy qua một bình giữ nhiệt và sáu quả óc chó: “Ăn đi, ăn no mới có sức đi huấn luyện quân sự."
"Haizz, không muốn đi huấn luyện quân sự tí nào!" Hạ Ngân thở dài thườn thượt.
Trường Thánh Lai Tư tuy phân hóa giàu nghèo nghiêm trọng, không khí trường học xa hoa lãng phí, nhưng hội đồng quản trị lại cứ đặc biệt yêu thích vụ huấn luyện quân sự, cố tình trốn tránh là sẽ bị mời phụ huynh lên làm việc.
Nhưng nghĩ đến sau hai ngày huấn luyện quân sự là buổi chào đón tân sinh viên do Ban Văn nghệ Hội học sinh tổ chức, sẽ có các anh chị khóa trên lớp 11, 12 biểu diễn tiết mục, nghe nói đặc sắc không kém gì concert của minh tinh, Hạ Ngân lại tự nhủ mình có thể cố nhịn.
"Nếu tôi là nhân vật chính, tôi cũng ghét việc hội đồng quản trị lại đi ủng hộ hội học sinh." Hạ Ngân vừa than thở vừa mở nắp bình, bên trong là cháo hải sản thơm nồng đặc sánh, không nhịn được khen một câu: “Tay nghề của dì Thích vẫn đỉnh như vậy, hôm nào tớ qua nhà cậu ăn chực nhé."
Hồi nhỏ nhà Trình Thanh Chi ở ngay sát vách, Hạ Ngân thèm tài nấu nướng của mẹ cậu ta nên thường xuyên trèo tường lẻn qua ăn chực.
Nụ cười của Trình Thanh Chi khựng lại. Cô không hiểu, nhưng cậu ta thì hiểu, bọn họ bây giờ đã đến cái tuổi mà việc qua nhà nhau chơi cũng đủ khiến phụ huynh nhạy cảm rồi.
Trình Thanh Chi chuyển chủ đề: "Giáo sư Thích bận lắm, hôm nay cũng là hiếm khi xuống bếp. Đợi cuối tuần tôi dẫn cậu ra phố ẩm thực ăn nhé."
"Được đó." Hạ Ngân không để ý, vừa húp cháo vừa chọc chọc vào mấy quả óc chó bên cạnh: “Dì Thích dạo này bắt đầu dưỡng sinh rồi à?"
Trình Thanh Chi bình thản liếc mắt về phía Phó Cảnh Nhất, thấy Phó Cảnh Nhất gật đầu với mình rồi chỉ chỉ vào dụng cụ tách óc chó trong hộp quà.
Phó thiếu gia đến cả việc tặng quà cũng khiến người ta không chê vào đâu được: hộp quà đóng gói tinh xảo, óc chó quả nào quả nấy to tròn mẩy, ngay cả dụng cụ tách vỏ cũng chuẩn bị sẵn sàng.
Hờ, Trình Thanh Chi nhếch mép, cầm dụng cụ tách óc chó cho Hạ Ngân: “Óc chó không phải mẹ tớ mua, là của một người nhiệt tình giấu tên tặng. Cậu ta chắc có vấn đề về đầu óc, mua nhiều quá ăn không hết."
"Tặng quà cho dì Thích mà không tặng yến sào lại đi tặng óc chó? Vậy thì cậu ta đúng là có vấn đề về đầu óc thật." Hạ Ngân tỏ vẻ nghiêm túc: “Tớ nghe nói óc chó bổ não, hay là trả lại cho người kia đi?"
Trình Thanh Chi bật cười, không giải thích: "Không sao, ăn đi. Nhà cậu t giàu, không ăn thì phí."
"Có lý." Trình Thanh Chi đã tách sẵn cả rồi, Hạ Ngân đương nhiên không từ chối.
Thấy Hạ Ngân ngoan ngoãn ăn hết sáu quả óc chó, Phó Cảnh Nhất thu hồi tầm mắt, khóe miệng nở nụ cười hài lòng. Không cầu cô thông minh ra, chỉ mong đừng có ngốc đến mức liên lụy tới mình nữa.
Lâm Vũ Huyên liếc thấy cảnh này, cả người chấn động. Hóa ra Phó thiếu gia không phải ghét bỏ đại tiểu thư, mà là yêu quá sâu đậm? Thiên chi kiêu tử cam tâm tình nguyện vì yêu mà bị cắm sừng?
Cô nàng không hiểu, cô ta vô cùng kinh ngạc.
-
Sân tập quân sự học sinh mới lớp 10.
Trước đợt huấn luyện quân sự rõ ràng đã ăn cháo, còn uống rất nhiều nước, nhưng Hạ Ngân đứng dưới nắng gắt, chưa được bao lâu đã thấy khát nước, uể oải rũ rượi, như một chiếc lá nhăn nheo, vì vấn đề tư thế mà bị huấn luyện viên nhắc nhở nhiều lần.
"Hạ Ngân, vai phải lùi ra sau một chút, cao lên một chút, cong lưng gù lưng trông chẳng ra thể thống gì cả!"
"Báo cáo giáo quan, tôi muốn uống nước."
Huấn luyện viên Trần nghiêm mặt, từ chối yêu cầu của cô: "30 phút luyện đứng nghiêm, em đã là lần thứ ba yêu cầu uống nước rồi, em có ý kiến gì với tôi sao?"
Hạ Ngân nghiêm túc nói: "Báo cáo giáo quan, em không có ý kiến gì với thầy, em chỉ muốn uống nước thôi."
"Các bạn khác cũng khát, nhưng họ đều nhịn được, cớ gì em không thể?"
Huấn luyện viên Trần bị cô làm cho tức đến bật cười, ông ta nhận được chỉ thị của Hội đồng trường, phải đối xử bình đẳng với các học sinh này, tuyệt đối không được nương tay, ông ta cho rằng Hạ Ngân năm lần bảy lượt đưa ra yêu cầu là đang kiếm chuyện, lập tức quát: "Tiếp tục đứng nghiêm."
"Báo cáo giáo quan, bạn học Hạ Ngân sức khỏe không tốt." Trình Thanh Chi lên tiếng giải thích.
"Đừng tưởng tôi không biết các em muốn lười biếng." Giáo quan Trần cười lạnh: “Hạ Ngân một là không trong kỳ kinh nguyệt, hai là báo cáo kiểm tra sức khỏe đạt chuẩn, ở chỗ tôi không có đặc quyền, tất cả đứng tiếp cho tôi, Hạ Ngân thêm 10 phút."
"Huấn luyện viên, thầy làm vậy là không đúng." Bạch Dao nghe những lời gai góc của huấn luyện viên có chút khó chịu, lấy hết can đảm nói: “Sao có thể nói chuyện riêng tư của nữ sinh trước mặt mọi người như vậy."
"Đúng vậy! Huấn luyện viên làm vậy là không đúng!" Lâm Vũ Huyên kiên quyết bảo vệ tôn nghiêm của đại tiểu thư.
"Xem ra lớp các em rất đoàn kết nhỉ? Bạch Dao, Lâm Vũ Huyên cãi lại huấn luyện viên, thêm 10 phút."