Chương 12: Không được

"A a a Phó nam thần đẹp trai quá, Phó nam thần chắc chắn là hội trưởng hội học sinh khóa sau rồi, cùng khóa với Phó nam thần thật hạnh phúc!"

"Nhưng vừa nghĩ đến năm sau hội trưởng Nhan tốt nghiệp là mình lại đau lòng quá hu hu, thật ghen tị với khối 11, có thể có hai năm với hội trưởng Nhan và hội trưởng Phó."

"Nhưng mà hội trưởng Nhan năm lớp 10 đã làm hội trưởng học sinh rồi, liên nhiệm ba khóa, nếu Phó thiếu gia muốn có lý lịch hoàn hảo để liên nhiệm ba khóa, chẳng phải năm nay sẽ phải cạnh tranh với hội trưởng Nhan sao?"

"Hu hu đừng tranh nữa, tôi muốn cả hai!"

"Suỵt suỵt." Cô gái bên cạnh vội vàng bịt miệng bạn mình lại: “Chuyện này chỉ nên nghĩ trong lòng thôi, cậu không biết Phó đại thiếu đã tảo hôn từ khi còn trẻ sao, cậu có muốn bị đại tiểu thư nhà họ Hạ xé nát miệng không?"

Cô gái bị bịt miệng giật mình: “Không đến mức đó chứ... Cũng không biết nhà họ Phó nghĩ gì, lại muốn liên hôn với nhà họ Hạ, đại tiểu thư nhà họ Hạ mấy năm nay không lộ diện cũng không biết lớn lên trông như bà chằn lửa nào, thương nam thần của tôi quá."

"Suỵt, đừng nói nữa, năm nay Hạ Ngân cũng học ở Thánh Lai Tư, đến lúc đó sẽ thấy thôi."

Hạ Ngân: ...

Không đến mức đó chứ không đến mức đó chứ, tôi đứng ngay bên cạnh các cậu mà cũng không nhận ra sao? Vầng hào quang phản diện của đại tiểu thư đâu rồi?

Cô giả vờ muốn tranh luận với mấy người qua đường giáp ất lớp bên cạnh này, lúc ở biển cô là cây rong biển xinh đẹp nhất, biến thành người lẽ dĩ nhiên cũng là người xinh đẹp nhất, mấy người này chưa gặp cô thì dựa vào đâu mà nói cô là Mẫu Dạ Xoa hả?

Cổ tay bị nhẹ nhàng kéo lại, Trình Thanh Chi đưa cho cô một ly trà sữa nho phủ kem phô mai, giọng hơi thở gấp: "Trà sữa dâu tây hết rồi, cậu thử món nho mới này xem."

"Ồ? Để mình thử." Hạ Ngân vừa nghe thấy món mới liền hứng thú, một miếng nho và kem phô mai vào miệng, lập tức quên mất chuyện muốn tìm người tranh luận.

Có lẽ là bản tính của loài tảo, sau khi biến thành người Hạ Ngân luôn cảm thấy mình cần bổ sung nước, thường xuyên cảm thấy khát nước, một ngày uống nước giải khát còn nhiều hơn ăn cơm, nhưng cô cũng không cảm thấy có gì không ổn.

Trình Thanh Chi vốn dĩ mang theo một chai nước cho cô, nhưng bài phát biểu của giáo viên chủ nhiệm phía trước quá nhàm chán nên chai nước đó đã uống hết từ lâu, Trình Thanh Chi sợ cô khát nước nên lại chạy đến cửa hàng nhỏ trong trường mua trà sữa.

Thời tiết tháng chín vẫn còn hơi nóng, mặc dù điều hòa trong hội trường rất mát, nhưng sau khi chạy một vòng, trên trán Trình Thanh Chi vẫn lấm tấm mồ hôi, Hạ Ngân lấy khăn giấy từ trong túi đeo chéo đưa cho Trình Thanh Chi: “Lau đi, cậu mua vị gì vậy?"

"Xoài, cậu muốn uống thì để cho cậu."

"Không cần đâu, ly này của tôi bây giờ đủ uống rồi." Hạ Ngân xua tay, tò mò hỏi: “Trình Thanh Chi, rõ ràng cậu là người đứng đầu kỳ thi tuyển sinh, tại sao không phải cậu làm đại diện học sinh mới, còn hội trưởng học sinh thì lợi hại lắm sao?"

Trình Thanh Chi mỉm cười, biết ngay là cô không hiểu rõ những mối quan hệ lợi hại này, bắt đầu giải thích cặn kẽ cho cô.

Hội học sinh tương đương với một xã hội thượng lưu thu nhỏ, vốn dĩ có mối quan hệ tương hỗ với hội đồng quản trị nhà trường, nhưng hội trưởng khóa này là Nhan Tịch Ngọc đã tại vị ba năm, hội học sinh dần dần độc lập, thoát khỏi sự kiểm soát của hội đồng quản trị, mà từ biểu hiện của Phó Cảnh Nhất hôm nay, cậu hẳn là người của hội đồng quản trị, nhất định sẽ tranh giành quyền lực với Nhan Tịch Ngọc.

Nhà họ Trình không có ý định tham gia vào cuộc đấu tranh phe phái, Trình Thanh Chi chỉ tham gia vào bộ phận học tập của hội học sinh, sẽ không vào ban chủ tịch.

Hạ Ngân nghe mà đầu óc mơ hồ, cuối cùng tổng kết lại - Hội trưởng học sinh quả thật rất lợi hại, có thể đối đầu với hiệu trưởng.

Cô lờ mờ nhớ lại tình tiết trong nguyên tác là vào năm lớp 11, Phó Cảnh Nhất làm hội trưởng học sinh, rồi thường xuyên giúp đỡ Bạch Dao bị bắt nạt với tư cách là học sinh đặc cách, hai người mới có mối giao thiệp sâu sắc hơn.

Lần trước cô đọc nguyên tác đã là chuyện rất lâu rồi, cũng không biết cốt truyện sau khi bị xáo trộn sẽ như thế nào, nhưng cũng không ảnh hưởng đến việc Hạ Ngân đưa ra kết luận - "Phó Cảnh Nhất không được."

Cô gái lớp bên cạnh không phục, phản bác: "Tóc xanh lá cây cậu có ý gì, dựa vào đâu mà nói như vậy về Phó nam thần hả? Không có được thì phá hoại có phải không?"

Hạ Ngân hùng hồn nói: "Tôi nói là sự thật." Là nam chính của truyện mà lại không đảm nhận được một chức vụ của ba khóa liên tục, vầng hào quang nam chính yếu quá đi.

"Hạ Ngân, cậu nói ai không được?" Phó Cảnh Nhất không biết từ lúc nào đã quay về lớp học, nhướng mắt nhìn cô, mí mắt mỏng manh che đi ánh mắt lạnh lùng sắc bén dưới đáy mắt.