Trình Thanh Chi sải bước chân dài, nhanh hơn Bạch Dao một bước đi đến hàng của Hạ Ngân, ngồi xuống bên cạnh cô, túi đồ ăn vặt trên tay như vô tình đặt ở giữa hai người.
Cái này......
Trong lớp quả thực có vài cặp nam nữ ngồi cùng bàn, nhìn qua có vẻ đều là người quen cùng học cấp hai lên, Bạch Dao cho rằng Trình Thanh Chi và Hạ Ngân cũng là bạn học, nên ngại không đề nghị Trình Thanh Chi đổi chỗ với mình.
Bạch Dao đi đến bên cạnh Phó Cảnh Nhất, lễ phép hỏi: "Bạn học, tớ có thể ngồi đây không?"
Phó Cảnh Nhất lúc này mới ngẩng đầu lên, thong thả gấp sách tiếng Anh lại, gật đầu ra hiệu: "Được."
Tuy rằng cậu không thích có người ngồi bên cạnh, nhưng sau này cậu muốn vào hội học sinh, không muốn để bản thân có thêm tin đồn "coi thường học sinh đặc cách", không có lợi cho việc tranh cử chức hội trưởng.
Cả lớp nín thở không dám hó hé, mắt sáng rực như bóng đèn 36 watt đang phát sáng, linh hồn hóng hớt khắc sâu trong DNA bùng cháy dữ dội.
Trước đây chưa từng nghe nói Trình Thanh Chi và Phó Cảnh Nhất có mâu thuẫn nhỉ? Vậy tại sao Trình Thanh Chi lại chủ động ngồi cạnh Hạ Ngân mà không ngồi cùng các bạn nam, điều đó chứng tỏ điều gì? Chứng tỏ Trình Thanh Chi và Hạ Ngân có gì đó!
Nhưng Hạ Ngân là vị hôn thê của Phó Cảnh Nhất mà! Vậy mà Phó thiếu gia lại thà ngồi cùng một nữ sinh đặc cách cũng không muốn ngồi cùng vị hôn thê của mình.
Kí©h thí©ɧ, thật sự là quá kí©h thí©ɧ! Quả nhiên nhà hào môn đỉnh cấp không giống người thường, vừa vào đã chơi lớn như vậy.
Hạ Ngân theo thói quen lấy từ trong túi đồ ăn vặt của Trình Thanh Chi một chai sữa dâu quen thuộc, cắn ống hút xem cảnh gặp gỡ đầu tiên của nam nữ chính.
Ây dà, màn gặp gỡ đầu tiên của nam chính bề ngoài đoan trang nho nhã nhưng thực chất là u ám ích kỷ và nữ chính ngây thơ trong sáng như ánh mặt trời nhỏ đã check-in.
Trình Thanh Chi nhìn thấy hành động của cô, đầu ngón tay khẽ run, nắm chặt rồi lại thả lỏng, cậu đặc biệt mua rất nhiều loại sữa dâu khác nhau, cô quả nhiên lấy đúng loại đó.
Trình Thanh Chi bình tĩnh lại cảm xúc, thản nhiên hỏi Hạ Ngân: "Sao cậu không ngồi cùng Phó Cảnh Nhất? Trước đây cậu nói thích cậu ấy mà."
"Hả?" Hạ Ngân quay đầu lại, lông mi chớp chớp, trong mắt là sự chán ghét rõ rang: "Tớ mới không thèm ngồi cùng bàn với cậu ấy."
Quy luật bất di bất dịch của truyện thanh xuân vườn trường, bạn cùng bàn của nam chính nếu không phải là nam sinh, thì nhất định là nữ chính, những người khác dù là ai ngồi vào đó cũng phải đổi chỗ, cô thông minh như vậy mới lười ngồi vào đó.
"Mấy năm không gặp cậu ngốc đi rồi, Trình Thanh Chi." Hạ Ngân vừa lắc đầu vừa uống sữa, khóe mày lộ ra chút đắc ý: "Không sao, tôi vẫn có thể che chở cho cậu một thời gian, túi đồ ăn vặt này coi như là quà xin lỗi vì cậu giả vờ không quen tôi ở cổng trường vậy."
Dù sao theo cốt truyện, trước khi thích nữ chính, Trình Thanh Chi vẫn là bạn nhỏ của cô, cô cũng không tính là việc công làm việc tư.
Trình Thanh Chi nhìn Hạ Ngân có chút ngẩn ngơ, cậu cũng không hiểu đâu mới là cô nữa, tại sao một người lại có thể thay đổi lớn như vậy.
Cậu có trí nhớ siêu phàm, nhớ tất cả những kỷ niệm thời thơ ấu của họ, nhớ tất cả sở thích của cô, năm 10 tuổi, cha cậu được điều động công tác nên cả nhà chuyển khỏi đế đô, trước khi đi Hạ Ngân ôm cậu khóc nức nở, bảo cậu đừng quên cô.
Sáu năm sau, cha cậu hoàn thành thời gian thử việc, được thăng chức trở về đế đô, cậu lại nghe được tin Hạ Ngân và Phó Cảnh Nhất đính hôn, cũng nghe được rất nhiều tin đồn không hay về Hạ Ngân, cậu đích thân xác minh thì phát hiện tất cả đều là sự thật.
Trình Thanh Chi không nói rõ được tại sao bản thân lại cảm thấy chán ghét Hạ Ngân khi lớn lên đã hoàn toàn xa lạ, dường như có một bàn tay vô hình nào đó đang thúc đẩy, khiến cậu lựa chọn vạch rõ ranh giới với Hạ Ngân.
Nhưng bây giờ, hàng mi dài mảnh của thiếu nữ in bóng xuống mí mắt, như có một con bướm đang nhẹ nhàng bay lượn.
Cảm giác quen thuộc này, Trình Thanh Chi đột nhiên cười, nói nhỏ: "Được."
Vốn dĩ cũng là mua cho cô mà.
Ngọn núi lửa phủ đầy tuyết trắng đã đón chào mùa xuân, cậu lựa chọn tin tưởng trực giác của mình.
Đây mới chính là cô.