Nước biển cuồn cuộn dữ dội ập tới. Chiếc thuyền cứu sinh duy nhất dần trôi xa. Trời tối sầm lại một cách kỳ lạ.
Tiếng sóng biển đột nhiên im bặt, sau đó giọng nói của người giúp việc vang lên từ ngoài cửa:
“Cô chủ, ông chủ đang đợi cô ở dưới lầu.”
Kinh Viện Hi đột nhiên mở mắt, ngẩng đầu nhìn đồng hồ.
Tám giờ sáng.
Cô lại gặp ác mộng.
Kinh Viện Hi xoa xoa đầu, xoay người xuống giường rửa mặt.
-
Kinh Uyên nghiêm nghị ngồi trước bàn ăn, nghe thấy tiếng động cũng không ngẩng đầu lên.
"Đã gặp Hàn Thời Tự chưa?"
Không biết vì mục đích gì, Kinh Viện Hi nhếch môi nói một câu: "Dạ chưa, anh ta không có thời gian tiếp con."
"Nó còn chưa tiếp quản tập đoàn, có thể bận đến mức nào?" Kinh Uyên cau mày tỏ vẻ không vui.
Nghĩ một chút, ông lại nói: "Còn hai ngày nữa là khai giảng rồi, đến lúc đó gặp lại cũng không muộn."
Cũng không biết khi nào cô gái bình dân kia đến trường Quốc tế Đế An.
Kinh Viện Hi không nói gì. Cô không khỏi nhớ lại giấc mơ đó.
Nhưng những chuyện nhỏ nhặt như vậy đã sớm tan biến không còn dấu vết.
Thấy đối diện im lặng, Kinh Uyên lại cho rằng cô lại bị nói cho tức giận. Nhưng lần này ông không nói lời khó nghe nào.
Nhà họ Kinh muốn liên hôn với nhà họ Hàn là không sai. Nhưng nhà họ Kinh cũng không thua kém gì nhà họ Hàn.
Những gì nên làm nhà họ Kinh đều đã làm. Ngược lại là thằng nhóc Hàn Thời Tự kia không biết điều, bày đặt ra vẻ.
Kinh Viện Hi là người thừa kế nhà họ Kinh do ông đích thân bồi dưỡng. Cho dù gả đi cũng phải tiếp quản Kinh thị. Cô có tính khí cũng là bình thường, không đến mức bị tình yêu làm mờ mắt.
Chuyện này không phải lỗi của cô.
Trong lòng Kinh Uyên cũng rất bất mãn với Hàn Thời Tự. Nhưng ông luôn lý trí, chỉ bình tĩnh nói: "Cho dù Hàn Thời Tự không có tình cảm với con, nhưng con hãy nhớ. Cả cái nhà họ Hàn, thứ không đáng giá nhất chính là Hàn Thời Tự. Con không cần tình cảm của nó."
Khi ông nói những lời này thật sự rất lạnh lùng, giống như một vị đế vương chỉ biết có lợi ích.
"Ba hiểu rõ đứa trẻ đó. Tâm tư của nó không đặt ở tập đoàn, là đối tượng liên hôn lý tưởng nhất. Đợi sau khi hai đứa kết hôn, Hàn thị sẽ do con tiếp quản.”
Kinh Uyên cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn con gái mình. Người thừa kế này gần như được đúc ra từ cùng một khuôn với ông.
Điều khiến ông yên tâm nhất chính là Kinh Viện Hi không giống Hàn Thời Tự. Cô thực dụng, lý trí, có quyết tâm và tham vọng.
Như để an ủi, ông lại nói: "Sau khi hai nhà thuận lợi hoàn thành liên, số cổ phần đã hứa với con, ba sẽ lập tức chuyển sang tên con.”
Từ mười lăm năm trước, Kinh Uyên đã đàm phán với con gái mình như vậy.
Còn nhớ khi đó Kinh Viện Hi mới ba tuổi, vừa mất mẹ ruột, đang là lúc yếu đuối nhất.
Cô bé ôm lấy chân ông, khóc lóc đáng thương: "Con đã không còn mẹ rồi, ba đừng đuổi con đi."
Mà ông chỉ lạnh lùng nói: "Không ai nên cho con bất cứ thứ gì cả, ngay cả khi con là con gái của ba. Từ nay về sau, mọi thứ đều phải dựa vào bản thân con để giành lấy. Nếu con không có năng lực, vậy người thừa kế Kinh thị sẽ là người khác.”
Từ đó về sau, Kinh Uyên dùng cổ phần để định giá mọi thứ của cô. Từ việc nhỏ như giành giải quán quân trong các cuộc thi, đến việc lớn như dùng bản thân để liên hôn.
"Con còn chưa ngu ngốc đến mức thật sự muốn có con người Hàn Thời Tự." Kinh Viện Hi cười khẩy một tiếng đầy ẩn ý.
Mười lăm năm rồi, mỗi nhiệm vụ trong quá khứ cô đều hoàn thành một cách xuất sắc. Đến mức cô đã có 7% cổ phần của Kinh thị.
Trong loại tập đoàn lớn như này, hơn 5% đã được coi là cổ đông lớn.
Trong khi những người thừa kế khác còn chưa tiếp quản tập đoàn thì Kinh Viện Hi đã có một chỗ đứng vững chắc trong Kinh thị.
Trong hoàn cảnh như vậy, làm sao cô có thể chỉ đơn thuần theo đuổi một cuộc hôn nhân vì tình yêu.
Cô chỉ không hiểu.
Tại sao trong mắt Hàn Thời Tự, người thừa kế của nhà họ Kinh như cô lại không bằng một người bình dân?