Chương 3

Lăng Sở Tịch lại khẽ nhíu mày. Chủ nhân của giọng nói này, nàng nhớ nàng ta tên là Tần Hề Nhược, là đường tỷ của Tần Ngọc Mai. Và nữ tử này, tuyệt đối không hề đơn giản.

“Sở Tịch, muội không sao chứ? Ta nghe nói muội bị rơi xuống nước.”

“Ta không sao.” Lăng Sở Tịch lặng lẽ rút tay về. Nàng thực sự không quen thân mật với một người xa lạ như vậy. Trong lúc đó, nàng cũng âm thầm đánh giá nữ tử trước mặt. Trông nàng ta khoảng hai mươi tuổi, dung mạo xinh đẹp, sở hữu một đôi mắt to tròn dịu dàng như nước và đôi môi anh đào nhỏ nhắn. Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là một mỹ nhân.

“Muội thật sự dọa chết ta rồi. Nghe tin muội rơi xuống nước, tim ta như muốn ngừng đập. May mà muội bình an vô sự. Sao lại bất cẩn như vậy chứ? Lỡ muội có mệnh hệ gì, sau này ta biết ăn nói với đại ca của muội thế nào đây.” Tần Hề Nhược khẽ thở phào, giọng điệu vừa trách mắng vừa cưng chiều.

“Ta không phải bị rơi xuống nước, mà là bị Tần Ngọc Mai đẩy xuống.” Lăng Sở Tịch bình thản nhìn thẳng vào mắt nữ tử trước mặt, lạnh lùng nói. “Nàng ta sợ ta chết đuối sẽ bị Lăng gia truy cứu nên mới vớt ta lên. Nếu không, thứ mà tỷ nhìn thấy bây giờ, đã là một cỗ thi thể lạnh ngắt rồi.”

Quả nhiên là vậy! Sở dĩ Tần Hề Nhược tỏ ra chăm sóc mình chu đáo đến thế, xem ra cũng là vì người đại ca Lăng Vô Thương, người mà hình bóng đã sắp phai mờ trong ký ức của nguyên chủ. Nàng ta thích đại ca của Lăng Sở Tịch. Vốn dĩ, trước khi Lăng Vô Thương rời đi, hắn đã từng nhờ vả Tần Hề Nhược chăm sóc cho muội muội của mình. Bề ngoài, Tần Hề Nhược tỏ ra rất quan tâm đến Lăng Sở Tịch, nhưng thực chất thì...

Lăng Sở Tịch thầm bĩu môi. Lúc Lăng Vô Thương rời đi mới bao lớn chứ, vậy mà Tần Hề Nhược đã si mê đến mức đó, bao năm rồi vẫn một lòng không đổi. Đúng là chuyện lạ.

Bầu không khí trong phòng bỗng chốc ngưng đọng. Biểu cảm của Tần Hề Nhược cũng cứng đờ, nàng ta khẽ hé miệng, ngơ ngác nhìn Lăng Sở Tịch, dường như không thể tin nổi nàng lại nói ra những lời như vậy.

Lúc này, Vương thẩm đã tức giận đến mức thét lên: "Tiểu thư! Chuyện này là thật sao? Tần Ngọc Mai lại dám đẩy người xuống nước ư? Đây rõ ràng là ức hϊếp người mồ côi, ức hϊếp Lăng gia ta không còn ai chống lưng mà!"

Vương thẩm, câu này của thẩm nói hay lắm! Trong mắt Lăng Sở Tịch thoáng qua một tia tán thưởng khó nhận ra.

Chuyện Tần Ngọc Mai bắt nạt Lăng Sở Tịch đâu phải ngày một ngày hai, lẽ nào Tần Hề Nhược lại không biết? Lăng Sở Tịch tuyệt đối không tin.

"Sao có thể chứ? Ngọc Mai sao có thể làm chuyện như vậy được?" Tần Hề Nhược biến sắc, gương mặt xinh đẹp tràn đầy vẻ kinh ngạc. Nàng ta vừa lắc đầu vừa lẩm bẩm: "Sở Tịch, có phải muội nhìn nhầm rồi không, hay là do quá sợ hãi nên nhớ nhầm rồi chăng?"

"Hề Nhược tỷ." Lăng Sở Tịch bỗng nhiên bật cười, giọng điệu nhẹ nhàng cất tiếng gọi.

"Ừm?" Tần Hề Nhược theo phản xạ đáp lại, cũng nở một nụ cười. Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, nụ cười ấy liền đông cứng trên môi.

"Hề Nhược tỷ, tỷ cho rằng ta là kẻ ngốc, hay là bị mù?" Lăng Sở Tịch khẽ nghiêng đầu, giọng điệu vẫn ngây thơ trong sáng như cũ.

Nụ cười trên môi Tần Hề Nhược lập tức đông cứng, sắc mặt cũng trở nên tái nhợt: "Sở Tịch, muội... muội đang nói gì vậy?"

"Ta là kẻ ngốc hay bị mù? Ta tự mình ngã xuống hay bị người khác đẩy xuống mà cũng không phân biệt được sao?"

Nụ cười trên mặt Lăng Sở Tịch hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự lạnh lùng và chế giễu: "Hề Nhược tỷ, bây giờ ta không được khỏe, mời tỷ về cho. Ta cần nghỉ ngơi."

Sắc mặt của Tần Hề Nhược lúc này phải nói là vô cùng đặc sắc. Nàng ta vừa kinh ngạc vừa bất an nhìn Lăng Sở Tịch, hoàn toàn không dám tin những lời này lại phát ra từ miệng nàng. Rõ ràng Lăng Sở Tịch trước giờ luôn là một kẻ nhu nhược, mặc cho người khác xâu xé cơ mà? Sao hôm nay lại trở nên sắc bén đến thế?

Tần Hề Nhược do dự một chút, dường như muốn nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt lạnh lùng của Lăng Sở Tịch, cuối cùng nàng ta vẫn không nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng lui ra ngoài.

Lăng Sở Tịch liếc mắt nhìn ra cửa, rồi lại nằm xuống. Đầu đau như búa bổ, thế nhưng những ký ức này lại càng khiến nàng nhức óc hơn nữa, bởi vì nàng phát hiện ra tình cảnh mà mình sắp phải đối mặt vô cùng phức tạp.