Chương 35: Trường Sinh Cục

Tôi cất tiếng gọi "Bảo Nhi" vài lần rồi lần theo tiếng bước chân của con bé mà đuổi theo. Chỉ là bốn bề xung quanh tối đen như hũ nút, đưa tay không thấy ngón, hoàn toàn chẳng nhìn thấy gì cả. Tôi bèn rũ một lá Hồi Dương Phù.

Ngọn lửa trên lá bùa vừa bùng lên đã vụt tắt ngấm.

Tuy nhiên, mượn nhờ tia lửa le lói trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, tôi đã kịp liếc vội một cái, và trong lòng bỗng thót lên một nhịp.

Ngay khoảnh khắc vừa rồi, tôi nhìn thấy trên mặt đất phía trước có rất nhiều bóng người đang nằm rạp. Kinh hãi, tôi vội vàng mò ra một viên đá nhỏ tròn vo đặt vào lòng bàn tay.

Viên đá tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Đây chẳng phải bảo bối ghê gớm gì, chỉ đơn giản là một viên đá huỳnh quang phát sáng mà tôi thường mang theo bên mình để phòng khi bất trắc.

Nương theo chút ánh sáng yếu ớt này, tôi chậm rãi bước về phía trước.

Chẳng bao lâu sau, tôi đã nhìn thấy bóng đen đang nằm rạp dưới đất kia. Đó quả nhiên là một con người, mặt úp xuống đất nên không nhìn rõ dung mạo.

Thấy bóng người kia nằm im lìm không chút động tĩnh, tôi bèn tiến lại gần hơn. Khi ánh sáng lan tỏa rộng hơn, tôi phát hiện ngày càng có nhiều bóng người nằm rạp trên mặt đất, ít nhất cũng phải đến hơn chục người.

Bảo Nhi đang đứng lọt thỏm giữa đống người này, cánh tay trái giơ ngang, chỉ thẳng đờ đẫn về phía trước.

Trong lòng tôi chỉ thấy vô cùng quỷ dị, tạm thời không để ý đến con bé nữa. Tôi ngồi xổm xuống cạnh một bóng người đang nằm sấp, lật ngửa gã lại. Khi nhìn rõ dung mạo người này, tôi không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh.

Chỉ thấy người này da thịt teo tóp, đã biến thành một cái xác khô từ bao giờ. Không biết gã đã chết bao lâu, nhưng thi thể lại được bảo quản cực kỳ hoàn hảo, không hề có bất kỳ dấu hiệu thối rữa nào.

Ngũ quan trên mặt cũng không bị biến dạng quá nhiều, có thể nhận ra đây là một người đàn ông lớn tuổi, ước chừng hơn năm mươi.

Vừa chuyển ý nghĩ, tôi liền vỡ lẽ. Hẳn là vì nơi này chính là Tuyệt Âm Chi Địa, lợi hại hơn nhiều so với Tụ Âm Trì thông thường. Xác chết nằm ở đây suốt ngày được âm khí tẩm bổ, nuôi dưỡng nên mới không mục không nát như vậy.

Nhìn lại y phục trên người gã, tôi cảm giác như đó là kiểu dáng của hai, ba mươi năm về trước. Bên cạnh gã còn có hai người nữa nằm đó, tình trạng cũng tương tự như vậy.

Tuy nhiên, khi tôi quan sát những người khác, tôi phát hiện so với ba người đầu tiên, xác của những người này còn khô quắt hơn, nhưng móng tay lại rất dài, màu đen kịt và sắc bén chẳng khác nào móng vuốt dã thú.

Thực ra đây là một hiện tượng cực kỳ đặc biệt. Khi thi thể được chôn cất trong huyệt âm, móng tay và tóc của xác chết vẫn sẽ tiếp tục mọc dài ra một cách rất chậm chạp, hiện tượng này được chúng tôi gọi là "Âm Sinh Trưởng".

Nhìn vào độ dài của móng tay, những thi thể này nằm ở đây ít nhất cũng phải cả trăm năm, thậm chí còn lâu hơn.

Thế nhưng, nằm trong một đại âm huyệt thế này mà những cái xác ấy lại không hề xảy ra hiện tượng thi biến (xác chết vùng dậy), kể cũng là một chuyện lạ lùng, trừ phi bên trong còn có vật gì đó trấn áp sát khí.

Tôi quay đầu lại nhìn cái xác đầu tiên. Tư thế nằm của gã có chút đặc biệt, mặt úp xuống đất nhưng hai tay lại nắm chặt lấy một chiếc áo.

Tôi cầm chiếc áo đó lên và giũ ra, liền phát hiện mặt sau của chiếc áo chi chít những dòng chữ nhỏ như đầu ruồi. Nét chữ đỏ lòm như máu, hóa ra được viết bằng chu sa, dẫu trải qua bao năm tháng cũng không hề phai màu.

"Nơi này hung hiểm khôn lường, cửu tử nhất sinh. Mc k là vị đồng nghiệp nào nhìn thấy, xin hãy đc k ri hãy liệu đnh!"

Ngay câu đầu tiên đã khiến người ta phải kinh tâm động phách.

Tôi tiếp tục đọc xuống dưới.

"Tôi họ Cát, là thầy phong thủy ở Trịnh Châu, vì chuyện của nhà họ Tiết mà đến vùng Điền Nam..."

Đọc đến đây, tôi không khỏi thất kinh. Thầy phong thủy họ Cát ở Trịnh Châu, lại nhắc đến nhà họ Tiết, chẳng lẽ người này lại chính là sư phụ của Lưu Phi Hạc?

Tôi nhìn lại dung mạo của đối phương một lần nữa, xét về độ tuổi thì quả thực rất khớp.

Tôi vội vàng đọc tiếp, càng đọc lại càng thấy kinh hãi.

Người đàn ông trước mắt này quả nhiên chính là Cát đại sư sư phụ của Lưu Phi Hạc. Ba mươi hai năm trước, ông và cha Tiết truy theo manh mối tìm đến núi Vô Lượng, sau đó suốt nhiều ngày tra xét trong núi nhưng chẳng thu hoạch được gì.

Sau đó có một ngày, ông vô tình quen biết một người họ Thôi tại khách điếm Bùi Ký.

Trùng hợp thay, người họ Thôi này cũng là một thầy phong thủy, hơn nữa gã đã quanh quẩn trong núi Vô Lượng này suốt ba năm trời.

Họ Thôi này cực kỳ am hiểu thuật Tầm Long Điểm Huyệt. Theo lời gã nói, gã dùng Thiên Tinh Bí Thuật để định huyệt và cho rằng trong ngọn núi Vô Lượng này hẳn là đang ẩn giấu một hung huyệt hiếm có trên đời.

Cát đại sư lấy làm lạ lắm, bèn hỏi gã tìm hung huyệt để làm gì.

Người họ Thôi chỉ cười rồi đáp rằng, bất kể là cát huyệt hay hung huyệt, miễn là những loại địa huyệt hiếm có khó tìm thì hắn đều hứng thú cả.

Cát đại sư nghe vậy cũng gật đầu tán đồng. Đối với các thầy phong thủy mà nói, những đại huyệt phong thủy hiếm gặp ấy thường còn có sức hút mãnh liệt hơn cả vàng bạc.

Sau đó, ông chợt nảy ra một ý nghĩ: liệu ngôi miếu hoang bí ẩn mà ông khổ công tìm kiếm bấy lâu nay có liên quan gì đến cái tuyệt thế hung huyệt kia chăng?

Xét về mặt phong thủy, điều này hoàn toàn có khả năng xảy ra.

Thế là, sau khi được cha Tiết đồng ý, ông bèn đem đầu đuôi câu chuyện của nhà họ Tiết kể lại tường tận cho vị đồng nghiệp họ Thôi kia.

Họ Thôi vừa nghe xong liền tỏ ra vô cùng thích thú. Sau đó, cả ba người hợp sức, lặn lội quanh co trong núi hơn hai tháng trời, cuối cùng nhờ vào thuật định vị phong thủy mà tìm ra được vị trí của ngôi miếu hoang.

Khi ấy, tuy xung quanh ngôi miếu sương mù dày đặc, nhưng lại chẳng hề xảy ra đủ thứ chuyện quái gở như lần tôi đến. Nhờ vậy, ba người họ mới có thể ung dung thong thả thăm dò kỹ lưỡng địa hình xung quanh.

Cuối cùng, hai người Cát và Thôi đi đến kết luận: vị trí tọa lạc của ngôi miếu này quả nhiên là một tuyệt thế hung huyệt hiếm có trên đời, và những chuyện xảy ra với nhà họ Tiết rất có thể liên quan mật thiết đến cục diện phong thủy nơi đây.

Sau nhiều lần tìm kiếm, rốt cuộc họ cũng phát hiện ra một cửa hang nằm ở nơi cực kỳ kín đáo.

Theo quan sát của người họ Thôi, cái hang này là do con người tạo ra. Hơn nữa, nhìn vào phương vị và hướng đi của nó, có thể thấy người đυ.c ra cái hang này năm xưa hẳn cũng là một bậc thầy phong thủy lừng danh.

Sau đó, ba người họ cứ men theo cái hang này mà mò mẫm đến tận đây.

Lúc bấy giờ, cả ba đều vô cùng kinh ngạc, chẳng ai ngờ rằng bên trong hung huyệt này lại ẩn chứa một ngôi cổ mộ đồ sộ đến thế. Hơn nữa, vừa mới xông vào, họ đã phát hiện trên mặt đất có hơn mười xác người nằm la liệt.

Cát và Thôi đều là cao thủ phong thủy, lẽ dĩ nhiên họ hiểu rõ đạo lý thi thể không bị phân hủy khi nằm trong âm huyệt.

Cả hai đều rất tò mò không biết những kẻ chết ở đây là ai. Cát đại sư vốn định kiểm tra kỹ lưỡng nguyên nhân cái chết của họ trước, nhưng đúng lúc này, vị Thôi đại sư kia bỗng hét lên đầy phấn khích, gọi Cát đại sư mau lại xem.

Hóa ra, bên trong mộ thất này được bố trí một đại trận phong thủy cực kỳ thâm sâu và phức tạp, khiến hai người Cát, Thôi vừa nhìn thấy đã lập tức bị cuốn hút đến mức mê mẩn.

Mãi về sau, cha Tiết không kiên nhẫn được nữa, phải đến lay gọi thì hai người họ mới bừng tỉnh.

Cảm xúc của hai người Cát, Thôi vô cùng kích động. Trận pháp phong thủy bố trí trong ngôi mộ này thực sự quá mức phức tạp và thâm sâu, lại còn sử dụng rất nhiều kết cấu kỳ lạ quái đản, khiến họ nhìn mà cứ mắt tròn mắt dẹt.

Sau một hồi bàn bạc và gợi mở cho nhau, họ đã đi đến một suy đoán không thể tin nổi.

Cục diện độc đáo của núi Vô Lượng, hung huyệt tại nơi này, ngôi miếu hoang trên mặt đất, cùng ngôi cổ mộ dưới lòng đất, tất cả những thứ đó đã cấu thành nên một đại trận phong thủy hiếm có trên đời.

Vị Thôi đại sư kia kích động cho rằng, xét từ những kết cấu không tưởng ấy, trận phong thủy này rất có thể là một "Trường Sinh Cục"!

Đọc đến đây, tôi cảm thấy có chút kinh hồn bạt vía. Trong nghề của chúng tôi, khi nhắc đến "Trường Sinh Cục", thực ra không phải để chỉ tên riêng của một trận pháp nào đó, mà là tên gọi chung cho một loại trận pháp phong thủy.

Loại trận pháp này, chúng tôi gọi là Trường Sinh Cục.