Liêu lão đại và những người khác kinh hãi lùi lại.
Tôi thầm chửi trong bụng, thằng cha này đúng là một tên biếи ŧɦái, không biết đã bị đám sư huynh đệ kia ngược đãi thế nào mà tâm lý lại u ám đến vậy!
"Được rồi, đến lượt các ngươi lên đường." Tạ Thành cất lên tiếng cười âm u ghê rợn.
"Mày đi chết đi!" Tần Nhiễm giả quát lớn, đột nhiên ném ra một đám độc trùng ngũ sắc sặc sỡ, bay thẳng về phía Tạ Thành.
Cùng lúc đó, Liêu lão đại đầu trọc cũng ra tay.
Tôi thấy thời cơ đã đến, liền lập tức vung ra một vốc đồng xu cổ.
Những đồng xu cổ đó được tôi ném ra bằng thủ pháp độc môn, vừa chạm đất liền tản ra, lăn lông lốc về phía cửa miếu.
Cùng lúc đó, tôi ôm lấy Bảo Nhi, co giò chạy như bay.
Tôi không biết rõ về cái người nhộng này lắm, nhưng nhìn Bọ Âm Thi bò khắp người nó, tôi đoán chắc đến tám chín phần là nó cực kỳ nhạy cảm với dương khí của người sống. Mà tiền đồng cổ đã qua tay vạn người, cho nên dương khí cực kỳ thịnh.
Chiêu này của tôi gọi là "đồng tiền chỉ đường", mục đích chính là để làm nhiễu loạn tầm nhìn của Quỷ Nữ cái này!
Theo sau tiếng leng keng loảng xoảng, từng đồng tiền một nhanh chóng lăn ra đến cửa, tôi cũng bám sát ngay sau đó. Thấy đầu nó hơi nghiêng về bên trái, tôi liền búng thẳng đồng tiền cuối cùng đang giữ chặt trong lòng bàn tay ra, đồng thời ôm Bảo Nhi lăn một vòng trên đất, trong nháy mắt đã lao ra ngoài.
Vừa ra khỏi ngôi miếu hoang, cảm giác như được sổ l*иg, biển rộng trời cao. Trong lòng tôi mừng rỡ, lập tức vận khí co giò bỏ chạy, định bụng sẽ chạy càng xa càng tốt.
Nhưng đúng lúc này, mặt đất đột nhiên rung chuyển ầm ầm.
Tim tôi thót một cái, sao lại là địa long lật mình nữa rồi?
Ý nghĩ trong đầu còn chưa kịp dứt, mặt đất đã bắt đầu rung lắc dữ dội. Tôi chẳng màng đến gì nữa, cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng. Thế nhưng, mới chạy được chừng mươi bước, dưới chân bỗng vang lên một tiếng rít kỳ quái, tựa như có một con quái vật khổng lồ nào đó đang trườn qua dưới lòng đất.
Tôi còn chưa kịp chửi một câu "Tổ cha nhà nó", thì đã cảm thấy dưới chân hẫng đi, mặt đất đột nhiên nứt toác ra một khe lớn, và cả người tôi cứ thế rơi thẳng xuống.
Tôi vội quăng nhẹ Bảo Nhi sang một bên, đồng thời hai tay chộp về phía trước, vừa vặn bám được vào mép khe nứt rồi dùng sức trèo lên. Thế nhưng, người vừa chạm đất, trước mắt tôi đã hoa lên, một bóng người đột ngột xuất hiện ngay trước mặt.
Theo phản xạ, tôi liền bắt chéo chân, lách người né sang một bên. Trong lúc vội vàng liếc qua, tôi nhận ra kẻ đến có vóc người nhỏ thó, đeo một cặp kính, lại chính là Tạ Thành!
Không biết tên biếи ŧɦái này làm thế nào mà đuổi đến đây nhanh như vậy, lẽ nào mấy người của Liêu lão đại đều toi mạng cả rồi?
Tôi nhanh chóng lách sang bên sườn gã, lập tức co giò bỏ chạy, nhưng mới được vài bước, tôi đột nhiên rẽ ngoặt sang trái, kết ấn chỉ điểm một ngón về phía sau.
Chiêu này chính là bí thuật "Câu Tà Chỉ" của Thiên Sư Đạo.
Tuy rằng chiêu Câu Tà Chỉ này tôi mới luyện được nửa mùa, chẳng có tác dụng thực sự gì, nhưng vì đã luyện tập đã lâu nên tốc độ ra đòn lại cực nhanh, góc độ cũng vô cùng hiểm hóc. Một chỉ điểm ra, vừa hay nhắm thẳng vào mạng sườn của đối phương.
Chỉ nghe Tạ Thành "Hửm?" một tiếng: "Câu Tà Chỉ?", rồi lắc người né tránh.
Nhân lúc gã sững người, hai tay tôi giao nhau kết thành một pháp ấn.
"Sao cậu lại biết Phiên Thiên Ấn?" Tạ Thành quát lên một tiếng, thân hình như quỷ mị lao tới, vươn tay chộp thẳng vào cổ tay tôi, định phá giải ấn quyết.
Thật ra thì tôi làm gì biết Phiên Thiên Ấn, chẳng qua là thấy La Tử Ngang dùng hai lần, bèn ghi nhớ ấn quyết của gã trong lòng rồi bắt chước làm theo y hệt, chứ thực tế chẳng có chút tác dụng nào.
Chỉ là, có màn dạo đầu là Câu Tà Chỉ lúc nãy, giờ tôi lại đột nhiên tung ra ấn quyết của Phiên Thiên Ấn, quả nhiên đã khiến Tạ Thành giật mình.
Thứ tôi cần chính là một chút sơ hở của gã. Thấy bàn tay gã chộp tới, thủ pháp kết ấn của tôi đột ngột thay đổi, năm ngón tay lúc co lúc duỗi, thi triển một chiêu Tróc Đào Thủ, xoay ngược lại siết chặt lấy cổ tay trái của gã.
"Tìm chết!" Tạ Thành hừ lạnh một tiếng, tay phải xòe ra như móng vuốt.
Tôi lập tức buông cổ tay gã ra, hạ thấp người làm ra tư thế nằm rạp xuống đất lăn một vòng. Nhưng tư thế mới làm được một nửa, tôi đột nhiên ngẩng đầu, chúm môi, thổi vang cây sáo xương đang ngậm trong miệng.
Một tiếng rít chói tôii đến cực điểm đột ngột vang lên.
Bên trong cây sáo xương này, tôi đã khắc một đạo chú pháp gọi là "Mị Mị Sát Uy Âm", cũng có người gọi nó là "Hám Hồn Chú". Một khi chú âm này được thổi lên, nó có thể chấn nhϊếp tâm thần hồn phách của đối phương chỉ trong nháy mắt.
Đặc biệt là khi dùng để đánh lén, hiệu quả lại càng cao!
Tạ Thành trong lúc không phòng bị, đã bị Sát Uy Âm thổi thẳng vào mặt, chắc chắn sẽ không có kết cục tốt đẹp gì. Tôi thấy gã ngẩn người ra, biết là Hám Hồn Chú đã có tác dụng, liền lập tức siết chặt ngón tay, tóm lấy cổ tay gã, đồng thời tay phải kẹp một cây đinh đồng dương, nhắm thẳng vào ấn đường mà vỗ tới.
Ngay lúc này, tôi bỗng cảm thấy tóc gáy sau lưng dựng đứng, bèn vội bước chéo một bước, nghiêng người né đi. Vừa ngoảnh lại thì đã thấy một bóng người màu trắng xám áp sát tới, mái tóc đen nhánh, rõ ràng chính là cái người nhộng kia!
Lòng tôi lạnh toát, vội lao lên, định giật lấy Bảo Nhi rồi bỏ chạy. Thế nhưng, đúng vào lúc này, mặt đất đột nhiên lại rung chuyển dữ dội.
Bảo Nhi giống như một quả bóng da, lăn lông lốc về phía khe nứt.
Tôi bèn nhún chân một cái, dốc hết sức bình sinh mà lao về phía trước, vừa kịp tóm được chân phải của con bé thì đột nhiên sau lưng truyền đến một lực đẩy cực mạnh. Cả người tôi bay vọt lên, kéo theo cả Bảo Nhi rơi thẳng vào trong khe nứt.
Theo phản xạ, tôi vội ôm chặt Bảo Nhi vào lòng, cả người va mạnh một tiếng "rầm" vào vách đá. Tôi cố gắng vươn tay ra bám lấy, nhưng ngón tay vừa chạm vào phiến đá cứng rắn thì một cơn đau nhói liền ập tới.
Hai người không còn điểm tựa nào nữa, cứ thế rơi thẳng xuống bóng tối sâu thẳm.
Thế nhưng, chúng tôi rơi chẳng được bao lâu thì cả người tôi bỗng chấn động mạnh, va phải mặt đất. Hóa ra khe nứt này trông thì đáng sợ nhưng lại không sâu lắm, tôi ước chừng chỉ khoảng hơn chục mét. Tuy nhiên, dù đã cố giảm bớt lực lúc rơi, cú va chạm này vẫn không hề nhẹ, cả người tôi gần như rã rời ra từng mảnh.
Tôi ôm Bảo Nhi, quyết định cứ ẩn mình trong bóng tối. Nhưng mặt đất vẫn không ngừng rung chuyển, đất đá thỉnh thoảng lại từ trên cao lăn xuống.
Tôi thầm nghĩ, chẳng lẽ cứ thế này mà bị chôn sống sao?
Đúng lúc này, tôi đột nhiên cảm thấy Bảo Nhi đang nằm trong lòng mình khẽ động đậy, dường như con bé đã đứng dậy.
Tôi giật nảy mình, trong lòng thầm khấn: "Bà cô nhỏ của tôi ơi, xin cô đừng gây chuyện vào lúc này."
Nhưng trời không chiều lòng người, tôi nhanh chóng nhận ra Bảo Nhi dường như đang đi về phía trước. Lúc này, tôi cũng chẳng còn quan tâm đến việc có bị hai thứ ma quỷ trên kia phát hiện hay không nữa, bèn vội mở điện thoại lên. Nương theo ánh sáng le lói, tôi quả nhiên thấy cô bé đó đang men theo khe nứt mà đi tới.
Tôi vội vàng đuổi theo, nhưng vừa đến gần thì Bảo Nhi lập tức cắm đầu cắm cổ chạy thục mạng.
Bà cô nhỏ này lại giở trò nữa rồi!
Bị một con bé con hành cho đến mức này, tôi đột nhiên chỉ muốn bật khóc. Nhưng lúc này cũng chẳng còn cách nào khác, đành phải chạy theo nó.
Cứ thế một người chạy, một người đuổi, trong một khung cảnh mờ mịt không thấy lối ra. Tôi càng chạy càng kinh hãi, Bảo Nhi thoăn thoắt như một con thỏ, lách đông lách tây, dường như bóng tối không hề ảnh hưởng gì đến con bé. Cứ hễ thấy khe hẹp là nó chui vào, gặp cái hang nào là nó liền rúc vào.
Chẳng mấy chốc, tôi cảm thấy hai chúng tôi dường như đang đi ngày càng sâu vào lòng đất.
Không biết đã qua bao lâu, tôi đột nhiên thấy Bảo Nhi đứng khựng lại.
Tôi vội đuổi theo tóm lấy con bé, lúc này mới nhận ra tình hình xung quanh có gì đó khác thường.
Thế nhưng, đúng vào lúc này, điện thoại của tôi hết pin, bốn bề lập tức chìm trong bóng tối mịt mùng.
Dựa vào những gì vừa kịp nhìn thấy, tôi cảm giác như mình đã vô tình tiến vào một gian mộ thất. Lúc đó tôi đã thấy vô cùng kỳ lạ, ai lại đi xây mộ ở một nơi tuyệt địa chí âm chí hung như thế này chứ, thật là một chuyện không thể tưởng tượng nổi!
Tôi đang mải suy nghĩ thì bỗng thấy tay mình nhẹ bẫng, Bảo Nhi lại biến mất rồi.