Chúng tôi tăng tốc bước chân đi lên xem thử, thì ra phía trước đã hiện ra một ngôi làng bỏ hoang.
Bên trong, nhà cửa sụp đổ, cỏ dại mọc um tùm, xem ra đã hoang phế nhiều năm rồi.
"Có phải là thôn Thương Cẩu không?" Hạ Cẩm Đường phấn chấn hẳn lên.
Thế nhưng, khi chúng tôi vào trong làng, mới biết đây vốn không phải là thôn Thương Cẩu gì cả. Ở cổng thôn có một tấm bia đá đã vỡ, trên đó còn ghi rõ là thôn Nhị Tỉnh.
Thôn này rất nhỏ, chỉ có chừng mười mấy hộ gia đình. Thấy trời đã về chiều, chúng tôi bèn định cắm trại ở đây qua một đêm. A Bưu dẫn theo bốn hộ vệ đi kiểm tra xung quanh làng.
Tôi thì bệnh nghề nghiệp lại tái phát, đang quan sát phong thủy của ngôi làng này thì thấy A Bưu dẫn mấy người hớt hải chạy tới hỏi: "Lưu đại sư đâu rồi, bên kia có thứ gì đó, không biết là cái gì!"
Thấy vẻ mặt anh ta vô cùng kinh hãi, không biết là đã trông thấy thứ gì kỳ quái, tôi bèn nói Lưu Phi Hạc vừa mới cùng Hạ cửu gia ra ngoài rồi.
Hạ Cẩm Đường lại tỏ ra hứng thú, thúc giục A Bưu dẫn hai chúng tôi đi xem thử.
A Bưu thấy Lưu Phi Hạc không có ở đây, liền dẫn hai chúng tôi đi về phía đông của thông. Đi chưa được bao lâu, đã thấy phía trước xuất hiện một cái giếng.
"Chính là cái giếng đó, bên trong có thứ gì đó!"
Chúng tôi bước lên xem, thấy đây là một cái giếng hình bát giác được xây bằng đá xanh, miệng giếng rộng chừng nửa mét, vừa đủ cho một người lọt qua.
Bám vào miệng giếng nhìn vào trong, chỉ thấy một màu đen kịt, sâu không thấy đáy. Thấp thoáng còn có thể thấy mấy sợi xích sắt xuyên ra từ thành giếng, rồi chìm vào bóng tối bên dưới.
"Ai lại đi treo xích sắt trong giếng nước chơi vậy?" Hạ Cẩm Đường tò mò ném một hòn đá vào trong giếng, nhưng lại không nghe thấy tiếng nước.
A Bưu nói: "Đây là một cái giếng cạn, không có nước."
Anh ta lấy một cuộn giấy châm lửa, rồi ném xuống. Chỉ thấy đốm lửa đó chao đảo chìm dần xuống giếng, phải một lúc lâu sau mới rơi xuống đáy, rồi chẳng mấy chốc đã tắt ngấm.
Tuy thời gian không dài, nhưng những thứ lờ mờ nhìn thấy được bên trong đã khiến tôi rét run trong lòng.
Tôi biết A Bưu lúc đến đây có chuẩn bị cả dây thừng leo núi, bèn bảo anh ta lấy ra, buộc vào eo, chuẩn bị xuống giếng xem thử.
"Lão Trần, cậu cẩn thận đấy nhé, biết đâu bên dưới có yêu quái ăn thịt người thì sao!" Hạ Cẩm Đường cười hi hi ha ha trêu đùa.
Tôi không thèm để ý đến anh ta, cầm một cái đèn pin rồi trèo xuống giếng.
Xuống được khoảng chừng mười mét, tôi mới đến được chỗ có xích sắt. Tôi dùng đèn pin soi thử, những sợi xích này đen kịt, không có một chút dấu hiệu rỉ sét nào.
Nhìn xuống dưới nữa, lại thấy trên xích sắt dường như còn quấn thứ gì đó.
Đến gần hơn, mới phát hiện đó là những lá bùa giấy vàng, trên đó dùng chu sa vẽ một loại bùa chú trấn tà nào đó. Tuy không biết là đồ vật từ năm tháng nào, nhưng màu chu sa trên đó vẫn như mới, đỏ tươi như máu, nhìn mà kinh tâm động phách!
Xích sắt quấn bùa chú, thường là dùng để trấn giữ âm tà.
Tôi thầm kinh hãi, chẳng bao lâu sau, hai chân đã chạm đến đáy giếng. Chỉ thấy tám sợi xích sắt rủ xuống từ thành giếng, nhưng dưới đáy giếng lại trống không.
Tôi cầm lấy một sợi xích, thấy nó đã bị đứt ở đoạn giữa, trong lòng thầm nghĩ trước đây dưới đáy giếng này có lẽ thật sự đã phong ấn thứ gì đó.
Đang nghĩ ngợi, chân tôi giẫm phải thứ gì đó. Tôi ngồi xổm xuống xem, mới phát hiện dưới đáy giếng rơi rất nhiều thứ đen bóng, to bằng móng tay.
Tôi nhặt một cái lên đặt vào lòng bàn tay xem kỹ, rồi đột nhiên phát hiện, đây hình như là vỏ của một loại côn trùng nào đó!
Nhìn đống vỏ côn trùng dày đặc dưới chân, tôi cảm thấy có chút buồn nôn. Thấy không còn thứ gì khác, tôi bèn theo dây thừng trèo lên mặt đất.
"Thế nào rồi lão Trần, bên dưới là cái gì vậy?" Hạ Cẩm Đường ghé sát vào hỏi.
Tôi vừa cởi dây thừng trên eo, vừa kể lại sơ qua tình hình dưới đáy giếng.
A Bưu nghe mà không ngớt lời kinh ngạc, còn Hạ Cẩm Đường thì sắc mặt xanh mét. Nhìn bộ dạng của anh ta, có lẽ là nghe đến côn trùng nên đã nhớ lại tình nhân cũ Tần Nhiễm của anh ta.
"Mẹ kiếp, lão Trần cậu đừng nói nữa, tôi nổi hết cả da gà rồi đây này!" Hạ Cẩm Đường vội vàng ngắt lời tôi.
Sau khi Lưu Phi Hạc và Hạ cửu gia trở về, A Bưu đã báo cáo lại chuyện này. Chẳng biết thế nào mà lại bị đám người của Lê Khôn biết được. Sau đó, Tần Nhiễm giả kia cũng chạy xuống giếng thăm dò, còn về việc có thăm dò được gì hay không, thì không ai biết.
Tối đó, chúng tôi đành ở tạm một đêm tại thôn Nhị Tỉnh.
Hạ Cẩm Đường ngủ cùng tôi, cả đêm cứ trằn trọc không yên.
Tôi bảo: "Anh có thể yên lặng một chút được không?" Hạ Cẩm Đường liền ngồi bật dậy, chửi tôi: "Mẹ kiếp, còn không phải tại cậu à! Nhắc cái gì không nhắc, lại đi nhắc đến mấy con sâu bọ, làm tôi buồn nôn đến tận bây giờ!"
Tôi cười khẩy: "Ai bảo anh cứ thấy gái là tán làm gì?"
Hạ Cẩm Đường cười hề hề: "Sao nào, ghen tị với anh đây à? Đợi về đến Giang Thành rồi, anh đây sẽ dẫn cậu đi mở mang tầm mắt!"
Tôi lười để ý đến anh ta, bèn nhắm mắt ngủ.
Hạ Cẩm Đường ngồi một lúc, rồi thở dài: "Haiz, không biết còn có thể quay về Giang Thành được nữa không."
Tôi cười nói: "Sao thế, bây giờ sợ rồi à?"
Hạ Cẩm Đường "ừm" một tiếng: "Nói thật, đúng là có hơi sợ thật."
Tôi mở mắt, chỉ nghe anh ta lại luyên thuyên: "Nhưng mà anh cậu đã tán được bao nhiêu em xinh đẹp, coi như kiếp này cũng đáng rồi! Lão Trần, cậu phải cẩn thận đấy, đừng có mà chết, tôi thấy cậu còn là trai tân đúng không?"
"Tân cái đầu anh!" tôi chửi.
"Đệt, không thể nào, Lão Trần cậu đúng là trai tân thật à? Chẳng lẽ đến tay con gái cũng chưa từng nắm, ha ha ha!" Hạ Cẩm Đường cười phá lên.
Cười một lúc, anh ta liền bò dậy, bảo là đi tìm chỗ để đi đái.
Tôi gối hai tay sau đầu, chợt nghĩ đến Tống Tình Tình, trong lòng cảm thấy có chút ngọt ngào. Thế rồi, tôi lại nghĩ đến cái giếng ở phía đông làng và những cái vỏ sâu dưới đáy, trong lòng chợt nảy ra một ý, liền bật mạnh dậy.
Trước đây tôi đã cảm thấy địa thế của thôn Nhị Tỉnh này khá kỳ lạ rồi. Thôn này nằm trong một thung lũng, bốn bề là núi non bao bọc. Nếu nhìn từ trên cao xuống, thôn Nhị Tỉnh có hình tròn khá ngay ngắn.
Kiểu bố cục này tuy không thường thấy, nhưng cũng không phải là hiếm gặp. Chỉ là trước đó tôi đã luôn bỏ qua hai cái giếng.
Thôn này tên là Nhị Tỉnh, và đúng là nó có hai cái giếng. Một cái chính là cái ở đầu phía đông làng mà chúng tôi đã xem trước đó, còn cái kia thì ở đầu phía tây làng.
Cái giếng đó chúng tôi cũng đã xem qua rồi, trong giếng có chứa nước, trông không có gì bất thường cả.
Bây giờ nghĩ lại, hai cái giếng này một đông một tây, một cạn một đầy, nằm trong làng, chẳng phải vừa hay là một âm một dương, tạo thành một Thái Cực Đồ hay sao?
Cái giếng nước ở phía tây làng là Âm Tỉnh, cái giếng cạn ở phía đông làng là Dương Tỉnh. Đây chính là Âm Dương Tỉnh!
Đúng lúc này, Hạ Cẩm Đường đột nhiên hớt hải chạy về, lắp ba lắp bắp nói: "Vãi chưởng, Lão Trần, tôi gặp ma rồi!"
Thấy tôi không tin, anh ta liền kéo tôi đi về phía đông nam một đoạn, rồi chỉ về phía trước, run giọng nói: "Cậu nhìn kia kìa!"
Lúc này trời tuy đã tối, nhưng trên trời có trăng nên cũng không đến nỗi tối đen như mực. Chỉ thấy cách đó chừng mười mét có một bụi gai thấp, ở đó có một bóng người mặc đồ trắng đang đứng, không hề nhúc nhích.
Tôi nhìn một lúc, rồi liền đi về phía bóng người đó.
Hạ Cẩm Đường giật cả mình, nhưng vẫn cắn răng đi theo. Đi được nửa đường, chúng tôi đã nhìn rõ bóng người đó là một phụ nữ, hơn nữa còn là người quen. Chính là một trong hai cô gái trong hai cặp tình nhân ở quán trọ Bùi Ký lúc trước, trông cũng khá xinh đẹp.
Chúng tôi gọi mấy tiếng, nhưng cô gái đó không hề có chút phản ứng nào.