“Một huyền thoại của giải đấu à?” Đào Chước ngạc nhiên.
Trong giới e-sports này, thiên tài mọc lên như nấm, thời cuộc thay đổi khôn lường. Người thế nào mới xứng đáng với danh hiệu ấy, mà lại còn được ngay cả người hâm mộ đội khác nhắc tới?
“Bạn đúng là chẳng biết gì về e-sports cả, ngay cả Úy Lam cũng không biết. Nhiều người không chơi game cũng từng nghe danh về huyền thoại này đấy.” Bồ Hàm hăm hở nói: “Cô ta là huyền thoại của thế hệ đầu tiên, tuyển thủ vĩ đại nhất lịch sử Du Mộng. Số danh hiệu của cô ta còn nhiều hơn tổng số của cả chục đội như Thịnh Yến gộp lại.”
Trong lòng Đội Thịnh Yến gào thét: "Chúng tôi có ý kiến!"
Đào Chước khẽ nhướng mày, tò mò xem người đó giỏi đến mức nào.
Ván đấu tiếp theo sắp bắt đầu, Bồ Hàm không nói thêm nhiều nữa, chỉ vội khen vài câu về Kinh Chập rồi dồn hết sự chú ý vào trận đấu.
Đào Chước vừa nhìn màn hình lớn, vừa so sánh với phiên bản Du Mộng quen thuộc của cô.
Không biết cô có thể trở về thế giới cũ không. Nhưng nếu có về, có lẽ cũng chỉ còn là tro bụi nằm gọn trong chiếc hũ nhỏ rồi cũng nên.
Đào Chước nghĩ một lúc rồi bật cười, cười rồi lại thở dài.
Trên màn hình, Kinh Chập đã áp đảo Thịnh Yến, nhanh chóng kết thúc ván đấu.
Đào Chước không rời đi ngay. Cô mặc kệ mọi âm thanh ồn ào xung quanh, nhìn vào điện thoại nghĩ xem bước tiếp theo sẽ làm gì.
Vừa đến đây, tài khoản ngân hàng của cô đã cạn sạch, không còn một xu. Chưa nói đến việc tìm chỗ ở, giờ ngay cả cơm cô cũng không có mà ăn.
Cô có thể thử đến tiệm net cày thuê, trước tiên để có tiền sống qua ngày.
Nhưng vấn đề ở chỗ, cô cũng chẳng có tiền để trả phí ngồi máy.
Đào Chước đang mải suy nghĩ thì Bồ Hàm đột nhiên reo lên một cách đầy phấn khích bên tai cô: “Bạn ơi, chúng ta trúng giải rồi!”
“Hả?”
“Giải gì? Có tiền không?”
“Nhanh lên nào.” Bồ Hàm giục Đào Chước đứng dậy: “Được lên sân khấu chơi game với Kinh Chập kìa! Aaaa!”
Đào Chước: “... Cái gì?”
Bồ Hàm quá phấn khích, quên mất Đào Chước không hiểu những chuyện này nên vội vàng giải thích rằng đây là phần giao lưu sau trận đấu. Ban tổ chức sẽ ngẫu nhiên bốc thăm năm khán giả may mắn lên sân khấu chơi một trận với đội vừa chiến thắng.
Dù chỉ là lên để bị "hành" cho ra bã, người hâm mộ nào cũng mừng phát điên khi được chọn.
Nhìn Bồ Hàm đang hớn hở, Đào Chước cười rất bình tĩnh: “Chỉ chơi game thôi, không có tiền thưởng à?”
“Có, có chứ! Trúng là có thưởng!”
Đào Chước sững sờ: "May thế cơ à?"