Chương 32

Úy Ninh tiếp tục hỏi: “Cô chắc vẫn là sinh viên?”

Đào Chước: “Tôi tốt nghiệp rồi ạ.” Kiếp trước cô học lớp năng khiếu, sau khi tốt nghiệp thì bắt đầu thi đấu chuyên nghiệp.

Nhưng mà, sao ông chủ lại bắt đầu dò hỏi cuộc sống đời thực của cô vậy?

Mối quan hệ giữa họ chỉ dựa trên giao dịch tiền bạc trên mạng, lẽ ra không cần tìm hiểu nhiều đến thế chứ?

Đào Chước cảm thấy hơi kỳ lạ.

Cô muốn trở thành tâm bão mới trong thế giới Du Mộng.

Úy Ninh: “Vừa mới bắt đầu làm việc ở Vị Thành sao? Tôi nghe giọng cô cảm thấy khá trẻ.”

Trang thông tin tài khoản có thể thấy được định vị, nên Đào Chước không ngạc nhiên khi ông chủ biết thành phố của mình.

Nhưng, ông chủ muốn tìm hiểu những điều này làm gì?

Đào Chước: “Tôi không làm việc gì cả, đang lang thang bên ngoài.”

Úy Ninh hơi cau mày. Nghe có vẻ cuộc sống của cô gái này có chút chật vật.

Tuy nhiên cũng có thể cô đang nói bừa để lấp liếʍ.

Liên tưởng đến những lời Đào Chước nói khi phỏng vấn trước ống kính, Úy Ninh kéo chủ đề trở lại trận đấu hôm nay: “Trận đấu buổi chiều, cô thấy thế nào?”

Đào Chước vẫn nhớ ông chủ là fan của Úy Lam: “Úy Thần quá đỉnh luôn, tôi thích cô ấy cực kỳ. Đúng là tuyển thủ giỏi nhất toàn liên minh, đã thi đấu chuyên nghiệp gần mười năm rồi mà phong độ chẳng hề suy giảm, cứ gọi là gánh đội ầm ầm. Tiếc là tôi không trúng thưởng tương tác, tôi không dám tưởng tượng nếu được chơi một ván game với cô ấy thì hạnh phúc đến mức nào.”

... Có tuyển thủ nào đặc biệt yêu thích không?

... Không có ạ.

Đúng là kẻ thấy người nói tiếng người, thấy quỷ nói tiếng quỷ.

Úy Ninh cười cười: “Sao tôi lại cảm thấy trong trận đấu hôm nay, màn thể hiện của Úy Lam không xuất sắc như cô nói?”

Đào Chước: Ồ hố, đây là một fan lý trí à?

Nhìn bề ngoài, trận đấu của Thời Vũ quả thực không phải do một mình Úy Lam gánh đội.

Thời Vũ không phải là kiểu đi rừng gánh đội như Kinh Chập, không có ai gánh cả đội, mà là dựa vào sự vận hành tổng thể, mới miễn cưỡng giành chiến thắng trước đối thủ Phù Quang.

Tuy nhiên, Thời Vũ không thể chơi kiểu đi rừng gánh đội, không phải vì sức mạnh của Úy Lam yếu hơn Đại ma vương Nhiên Tinh của Kinh Chập. Mà là vì sức mạnh tổng thể của toàn đội không đủ.

Du Mộng chưa bao giờ là trò chơi của một người.

Toàn đội Kinh Chập không ai kéo chân, một nhóm đồng đội cực kỳ xuất sắc đã nâng đỡ Nhiên Tinh càng thêm xuất sắc, mới có thể dùng lối chơi đi rừng gánh đội mà quét sạch mọi đối thủ.

Còn về Thời Vũ, khi giao tranh tổng có thể thấy, khuyết điểm của họ thực sự quá nhiều. Chỉ nhờ vào hệ thống vận hành "đi đường tắt", cùng với tư duy vận hành tinh xảo, họ mới có thể giành chiến thắng trong trận đấu.

Đào Chước: “Úy Thần ba ván đấu hầu như không có sai sót nào, sự ổn định như vậy đã rất đáng sợ rồi. Hơn nữa tôi đoán, người chỉ huy trong đội chắc là cô ấy đúng không? Thời Vũ hôm nay có thể thắng, công lao của huấn luyện viên về việc cấm chọn và chỉ huy trong trận đấu phải chiếm phần lớn.”

“Giành chiến thắng là công lao của mỗi người trong toàn đội.” Giọng Úy Ninh nhẹ nhàng, nhưng ngữ khí lại rất trịnh trọng.

Vị ông chủ này đúng là một fan lý trí.

Đào Chước mỉm cười gật đầu: “Ông chủ nói không sai.”

Úy Ninh còn muốn hỏi điều gì đó, nhưng nghe thấy tiếng gõ cửa, liền nói: “Tôi có chút việc, phải đi một lát.”