“Ê, tôi nói này anh bạn nhỏ, cậu đừng nói nữa. Anh Nam nhà tôi tuyệt đối sẽ không…”
Triệu Kiện Kiện tranh thủ lúc anh Nam vừa hạ điện thoại xuống liền lên tiếng.
Mạc Bắc hơi nghiêng tay, hủy tin nhắn vừa soạn rồi nghiêng đầu liếc cậu một cái.
Ánh mắt lạnh đến mức Triệu Kiện Kiện rùng mình: “Anh Nam, cái này thật sự không thể đi được đâu.”
Mạc Bắc không nói nhiều, chỉ khẽ nghiêng đầu: “Khẩu trang.”
“Hả?” Triệu Kiện Kiện không hiểu ý.
Mạc Bắc hơi nhướng cằm, chỉ vào dây kéo balo của cậu.
Áp lực từ khí chất quá mạnh khiến Triệu Kiện Kiện chẳng hiểu sao liền ngoan ngoãn rút ra một xấp khẩu trang đưa ra trước mặt.
Chỉ thấy anh Nam nghiêng đầu đeo khẩu trang lên, ánh mắt cậu càng tròn xoe: “Anh Nam, anh không phải thật sự chỉ vì một đứa con nít mà…”
“Hôm nay sinh nhật em ấy.” Ba chữ lạnh nhạt đã nói rõ tất cả.
Triệu Kiện Kiện nhìn thấy người kia kéo áo khoác đồng phục nhét vào balo, sau đó vóc dáng cao ráo rảo bước về phía Nhất Trung.
Chết chắc rồi! Thật sự sẽ bị đánh chết mất thôi!
Triệu Kiện Kiện nghiến răng đuổi theo: “Anh Nam, nếu anh nhất định muốn đi thì chúng ta đi cổng Tây đi, bên đó ít người hơn!”
Rốt cuộc tên nhóc kia là gì không biết nữa…
Không sinh sớm không sinh muộn, lại chọn đúng lúc này mà sinh nhật!
Bên phía Tiểu Lâm mãi vẫn chưa nhận được hồi âm từ anh nhỏ, cậu nhóc bắt đầu có chút lo lắng.
Dù sao anh trai cũng chỉ cho mượn điện thoại đúng một tiếng, quá giờ là phải trả không liên lạc được với anh nhỏ nữa.
Phong Nại đứng tựa vào lan can, giọng lười nhác: “Vừa nãy em nói gì? Anh nhỏ em đang ở đối diện Nhất Trung?”
“Đúng vậy mà, anh nhỏ học ở Nhị Trung nên tất nhiên là ở đối diện rồi.” Tiểu Lâm vừa nói vừa dùng ngón tay mềm mềm chọc chọc điện thoại, trong giọng còn mang theo chút thất vọng.
Phong Nại nhìn lướt qua chiếc bánh sinh nhật đặt một bên, chân dài co lại khẽ cười: “Thế thì em khỏi đợi nữa đi, học sinh Nhị Trung sẽ không đến Nhất Trung đâu.”
“Lần trước anh nhỏ còn đưa em đến tận đây mà!” Tiểu Lâm vừa phản bác xong, điện thoại liền vang lên một tiếng, trên màn hình hiện hai chữ: “Đợi anh.”
Đôi mắt của Tiểu Lâm lập tức sáng rỡ, vui vẻ giơ tay khoe như khoe kho báu: “Anh nhìn nè! Anh nhỏ bảo em đợi đó!”
Phong Nại hơi nhướng mày bất ngờ, anh nhỏ của Lâm Khanh Khanh này đúng là… Nên nói là gan lớn hay là liều mạng đây?
Giữa Nhất Trung và Nhị Trung đang căng như dây đàn mà cũng dám mò sang.
Nghĩ vậy, Phong Nại liền lấy chiếc điện thoại khác ra rep lại tin nhắn chưa kịp trả lời ban nãy: “Nếu hôm nay thấy học sinh Nhị Trung xuất hiện thì đừng manh động.”
“Phong đại thiếu, anh lại đang nghĩ gì nữa vậy, đám người bên dưới tụi em đều vì anh mà tổ chức một nhóm người chặn Mạc Nam rồi đó!”
Phong Nại cười nhạt, giọng lười biếng: “Tôi muốn chặn người, cần phải nhờ đến họ à? Gọi bọn họ quay về đi.”
“Đúng là cũng nên quay lại. Cái tên Mạc Nam đó trơn như cá chạch, đến giờ vẫn chẳng biết đang ở đâu.”
Vừa nói đến đây, đầu dây bên kia bỗng hét lên một câu: “Mẹ nó chứ!”
Phong Nại nghe đoạn âm thanh hỗn loạn, vẫn giữ vẻ hờ hững: “Làm sao?”
“Mạc Nam!” Đầu bên kia gần như náo loạn: “Tên đó lại mò đến rồi, đang ở cổng Tây, chắc chắn lại định dụ dỗ con gái trường mình!”
Phong Nại vốn đã chẳng có mấy thiện cảm với cái người dám làm hắn trầy cả mặt kia.
Liếc mắt nhìn Tiểu Lâm đang ôm má ngồi chờ tin nhắn bên cạnh, hắn khẽ cười: “Lâm Khanh Khanh, anh đi chút rồi quay lại, ba phút thôi. Đừng chạy lung tung. Với cái tật lạc đường đó của em, nếu em mà chạy đi thì anh nhỏ của em chắc chắn sẽ không tìm ra em đâu, hiểu chưa?”
Tiểu Lâm đeo khẩu trang nhỏ, hừ một tiếng.
Anh trai đúng là không biết nói chuyện, sau này chắc chắn không có bạn gái cho xem!
(Hết chương)