Trong game.
Lúc Phong Nại thong thả bước tới thì cuộc tàn sát đã kết thúc.
Thế nên hắn không nhìn thấy thao tác của Mạc Bắc.
Nhưng cho dù vậy, dòng chữ “Triple Kill” vẫn hiện lù lù ở đó.
Không giống như một người chơi trình độ này có thể làm ra được kết quả ấy.
Ánh mắt Phong Nại lóe lên, gõ một câu: “Anh nhỏ, anh đang chơi nick phụ đúng không?”
“Ừ.” Mạc Bắc đeo tai nghe, tay phải vắt ra sau, giữa chân mày khẽ nhíu, nhanh chóng kết thúc trận đấu.
Phong Nại làm nũng như thường lệ: “Thật sự siêu lợi hại luôn đó. Anh nhỏ, ID nick chính của anh là gì vậy?”
Mạc Bắc không trả lời câu hỏi đó mà chỉ tiện miệng hỏi lại một câu: “Sao hôm nay em không bật voice?”
Hôm qua thì suốt trận cứ kêu cứu rối rít.
Tuy hôm nay cũng chết lia lịa nhưng lại yên tĩnh đến lạ.
Ngón tay thon dài của Phong Nại khựng lại, nhắn lại: “Anh trai đang ngủ, mở voice sẽ làm phiền anh ấy.”
“Anh em…” Phong Nại nghe thấy bên kia hình như muốn nói gì đó.
Cuối cùng lại dừng lại, giọng điệu lãnh đạm: “Thôi kệ, sau này đến trường tìm anh em thì đừng đi ra sau sân thể dục.”
Phong Nại lười biếng tựa người ra sau, hơi tò mò hỏi: “Tại sao?”
“Không có gì.” Mạc Bắc cảm thấy mấy chuyện như đánh nhau thì không tiện nói với một nhóc con, lại nhớ đến lời dạy của sư phụ nên do dự một chút, cố gắng để giọng điệu tự nhiên, không quá lạnh lùng: “Ngủ đi, chụt chụt.”
Ngón tay Phong Nại lại khựng lại.
Dù sao lần này cũng khác mấy lần trước.
Là phiên bản voice trực tiếp…
Phong Nại nghiêng đầu nhìn xuống, định gõ gì đó trả lời.
“Anh ơi anh ơi! Dầu gội dính vào mắt em rồi! Cứu em với! Hu hu hu hu!”
Trong phòng tắm, nhóc con Tiểu Lâm đang dụi mắt, tóc đen ướt sũng còn hơi xoăn, đang giả vờ khóc lóc thảm thiết.
Chân Phong Nại vốn đã dài, một tay rút khăn tắm, bước một bước liền ôm nhóc con lên.
Dáng vẻ làm anh trai chẳng dịu dàng được bao nhiêu.
Nhưng Tiểu Lâm vẫn được cứu, sau khi mắt được rửa sạch, nhóc thở phào như người lớn.
Nhóc mặc mỗi chiếc qυầи ɭóŧ nhỏ ngồi phịch lên ghế sô pha.
Anh trai không cho ngồi lên giường, đến em ruột mà cũng không cho ngồi, hứ!
Vẫn là anh nhỏ dễ thương kia tốt hơn!
Tiểu Lâm nghĩ vậy, liền cầm điện thoại lên định gửi tin nhắn.
Cái gì thế này!?
Cái... cái này là…
“Anh ơi!!” Tiểu Lâm vừa tắm xong, mặt mũi trắng trẻo non nớt: “Tại sao lại có đoạn tin nhắn như vậy, rõ ràng hôm nay em không nhắn gì với anh nhỏ hết!”
Lúc nãy Phong Nại mải cứu người, quên mất chưa kịp bấm nút thu hồi tin nhắn.
Bây giờ bị Tiểu Lâm chắn ngay lối đi, ánh mắt quét từ trên xuống đầy áp lực: “Bạn học Lâm Khanh Khanh, em quên rồi à, ai là người hôm qua nhờ anh trả lời tin nhắn giùm?”
Tiểu Lâm nghe vậy, gãi gãi tóc, ngón tay bé tí chọt vào màn hình: “Nhưng em đâu bảo anh nói nhiều vậy đâu, còn hẹn chơi game với người ta, rồi sao anh cũng gọi người ta là anh nhỏ nữa chứ, anh với người ta bằng tuổi mà?”
Phong Nại khoanh tay, khóe môi cong cong tựa vào cạnh ghế: “Lâm Khanh Khanh, anh trả lời thay em thì phải dùng thân phận của em, tất nhiên ngữ khí cũng phải giống em rồi, sao? Em thấy có gì sai sao?”
Dù sao Tiểu Lâm vẫn còn đơn thuần.
Cộng thêm thái độ của anh trai quá tự nhiên, vô cùng hợp lý.
“Thôi được rồi…” Ban đầu Tiểu Lâm còn mong sẽ được trò chuyện với anh nhỏ, bây giờ coi như tan thành mây khói: “Sau này nếu anh nhỏ nhắn, anh đừng trả lời giùm em nha.”
Phong Nại gật đầu đầy uể oải, không mấy để tâm: “Ừ.”
Tiểu Lâm lặng lẽ chọt chọt màn hình bằng ngón tay nhỏ, hoàn toàn không nhận ra ánh mắt anh trai chợt lóe lên một tia sâu không lường được…
(Hết chương)