“Cửu Phóng? Vừa muốn điện thoại cho cậu đây.”
Cục trưởng Cố nhìn thấy Tần Cửu Phóng đang đi về phía phòng kỹ thuật, nhanh chóng ngăn lại.
“Cục trưởng, tôi đang nghỉ phép, ngài cho tôi hơn nửa năm ngày nghỉ để theo đuổi vợ rồi, bây giờ tôi không tiếp bất cứ nhiệm vụ gì đâu nha.”
Tần Cửu Phóng muốn chạy trốn, thật vất vả mới được hôn một cái, hắn cũng không muốn mới vừa có tiến triển liền phải nhận nhiệm vụ, đi một cái là tròn một năm, đi về rồi thì không còn nghi ngờ gì nữa là Tiêu Cánh nhất định sẽ ly hôn với hắn.
“Đến tâm sự đi.”
Cục trưởng Cố buồn cười, Tần Cửu Phóng chưa từng than phiền về nhiệm vụ bao giờ. Hiện tại một lòng một dạ muốn theo đuổi vợ mà ngay cả nhiệm vụ cũng không cần luôn.
“Ai u lần trước đi làm nhiệm vụ tôi bị thương bây giờ chân tay cả người đều đau nhức, bác sĩ nói là phải nghĩ ngơi một năm rưỡi lận, Cục trưởng Cố, sức khoẻ là tài nguyên quốc gia đúng không?”
Tần Cửu Phóng nói xong thì chuẩn bị chạy trốn, nhưng lại bị Cục trưởng Cố giữ chặt cánh tay hướng phía văn phòng tha đi.
“Biết cậu muốn gì rồi, cậu cùng Tiêu Cánh quan hệ tốt không?”
“Tôi đang cố gắng, hiện tại là thời điểm nhạy cảm lắm đấy, tuỳ thời đều có thể ly hôn. Cục trưởng ngài xem vợ tôi đi, ưu tú có, diện mạo có, tiền cũng có luôn, bây giờ mà em ấy bỏ tôi tôi liền tới trước cửa nhà ngài treo cổ tự sát.”
“Đừng nói xui xẻo vậy chứ, nào nào, tiến vào tiến vào.”
Tần Cửu Phóng kiên quyết bám lấy khung cửa không chịu đi vào, nói gì cũng không đi vào. Cục trưởng Cố kéo hắn mấy lần cũng không có tác dụng, liếc mắt chợt nhìn thấy móng tay màu đỏ nổi bật của hắn.
“Thì ra trước giờ gu của cậu mặn vậy sao?”
“Đây là chứng minh tình yêu, chứng minh trong tim tôi luôn có hình bóng của vợ mình đó! Ngài già rồi lạc hậu nên không biết đâu.”
Hắn đắc ý vươn tay ra khoe khoang cho Cục trưởng Cố nhìn, nhìn xem, minh chứng tình yêu đó. Mãnh liệt như sóng biển lại tinh tế như mặt trăng, mấy người có hiểu không?
Cục trưởng Cố đi vòng quanh hắn nhìn nhìn, có chút vui sướиɠ.
“Không tồi không tồi, còn biết chứng minh tình yêu cơ đấy!”
Tần Cửu Phóng đắc chí, vui sướиɠ ngẩng mặt lên trời cảm thấy nhân sinh vô cùng thoã mãn. Có phải ngài cũng cảm thấy tôi vô cùng vô cùng si tình, vô cùng vô cùng lãng mạn, có phải hay không… Ôi Romeo~.
Thừa dịp Tần Cửu Phóng không phòng bị, Cục trưởng Cố dùng một chút lực kéo hắn vào văn phòng. Đóng cửa lại, nói chuyện gì bên trong thì không ai biết… .
…….
Tiêu Cánh lại đi đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ khám cánh tay một hồi thì bảo rằng vẫn chưa có triệt để hồi phục đâu, phải tận lực tránh vận động mạnh.
Tiêu Cánh về nhà rồi Tần Cửu Phóng mới trở về, trong tay mang theo thức ăn, hôm nay hắn không làm cơm.
“Hôm nay Cục trưởng Cố tìm anh có việc, cho nên chưa kịp nấu cơm, thức ăn còn nóng em mau ăn đi.”
Tiêu Cánh ừ một tiếng, không so đo hắn đi đâu. Tần Cửu Phóng từ túi áo lấy ra một đống đồ vật, giống như dâng hiến của quý mà đưa cho Tiêu Cánh.
“Em xem nè, anh mang về cho em không ít đồ chơi đâu.”
Bút máy, kẹp caravat, còn có một món rất kỳ quái.
Lôi kéo Tiêu Cánh ngồi vào trên ghế sa lông, cầm bút máy đưa cho Tiêu Cánh.
“Đây là cái gì?”
Nhìn qua thì giống bút máy bình thường, nhưng lại dài hơn, vỏ bút máy cũng mỏng hơn, ngòi bút thì đặc biệt nhọn và bén. Vừa nhìn liền biết là không phải bút máy bình thường.
“Dao.”
Tần Cửu Phóng cầm lấy một quyển sách phía dưới bàn trà, đây là sách kinh tế học bình thường Tiêu Cánh vẫn hay đọc, độ dày hơn 300 trang, Tần Cửu Phóng cầm bút máy một nhát đâm vào quyển sách, đem quyển sách chọc thủng, sau đó nắm bút máy dùng sức kéo xuống, cuốn sách liền bị cắt thành hai nửa. Nếp cắt phi thường chỉnh tề.
“Đây là một cây dao, lưỡi dao rất mỏng. Đặt ở trong túi áo của em, khi gặp nguy hiểm lấy ra dùng rất tốt.”
Tiêu Cánh cảm thấy rất mới mẻ, anh cầm cây bút ở trong tay nghịch nghịch, ấn một cái lưỡi dao liền bật ra, sắc bén hàn khí bức người, đóng lại lưỡi dao, rồi lại bật ra, rồi đóng lại, Tiêu Cánh lặp đi lặp lại động tác nhiều lần, giống như đứa trẻ bắt được món đồ chơi thú vị, nếu không vì mũi dao rất sắc bén anh thật sự muốn dùng tay chạm vào. Thiết kế rất tinh tế, rất đẹp, chơi rất vui.
“Kẹp caravat có gắn định vị, chỉ cần em mang theo kẹp caravat này, kích hoạt hệ thống theo dõi sẽ không sợ bị bắt cóc.”
Cầm lấy đồ vật kỳ quái còn lại trên bàn, hắn cầm bàn tay trái của Tiêu Cánh kéo qua, đeo vào.
“Cái này gọi là móng hổ. Dùng để đánh nhau tuyệt đối là một loại đồ vật rất tốt.”
Móng hổ là một vật phòng thân khi đấu võ, gia tăng lực sát thương trong thiết liên hoa, thiết quyền bộ, vật lộn đánh quyền, toàn bộ đều dùng bằng hợp kim inox tạo thành, vô cùng cứng rắn. Chóp đỉnh móng hổ là nơi nguy hiểm nhất, nếu trực tiếp đâm vào người địch nhân sẽ tạo thành lỗ thủng. Tất nhiên là phải dung một lực cực mạnh mới có thể gϊếŧ người. Hắn cũng không muốn Tiêu Cánh dung loại đồ chơi có độ nguy hiểm cao.
“Khi dùng nó em nhớ phải quấn vải quanh bàn tay trước, nếu không bàn tay sẽ nổi mụn nước.”
Tiêu Cánh xoa bóp móng hổ, anh còn từng dùng qua món đồ có thể gϊếŧ người như vậy đâu.
“Anh đã đem khách phòng nhà chúng ta trang trí thành phòng tập thể thao. Chờ tay em khoẻ rồi anh sẽ dạy em đánh quyền, cùng với sử dụng móng hổ.”
Đem bút máy bỏ vào túi áo tây trang của Tiêu Cánh. Như vậy thời điểm nguy hiểm có thể lấy ra tự bảo vệ mình.
“Sao lại đưa mấy thứ này cho em?”
“Bởi vì anh thường xuyên không có ở cạnh em, trước kia em gặp nguy hiểm như vậy, anh không thể làm gì, hiện tại anh sẽ không để cho em gặp nguy hiểm vậy nữa. Mặc dù anh có chuẩn bị che em 2 người vệ sĩ tuỳ thân, nhưng lúc cấp bách em vẫn có thể tự vệ được. Hoa tươi thơ tình cũng vô dụng, không bằng thực tế một chút, lo lắng an toàn cho em.”
Tặng hoa thì cũng sẽ có ngày nó héo rũ, thơ tình gì đó hắn không có khả năng làm, một chút tác dụng thực tế cũng không có. Tốt nhất là trang bị kĩ năng phòng thân cho Tiêu Cánh, càng kĩ lưỡng càng tốt, Tần Cửu Phóng chỉ hận không thể lấy cho Tiêu Cánh một bộ răng giả, thời điểm nguy hiểm có thể phun nọc độc gì đó, thật sự là vô cùng khí phách!
Hắn đem ý tưởng nói cho bộ phận kĩ thuật, vậy mà mấy cái tên ngu ngốc đó lại dùng ánh mắt nhìn bệnh nhân tâm thần nhìn hắn, thực bị thương.
“Anh tìm cho em hai vệ sĩ tuỳ thân, khoảng một tuần nữa sẽ đến, bọn họ là đồng nghiệp trước kia của anh, nhưng đã xuất ngũ rồi, thân thủ vô cùng tốt. Em cứ để bọn họ ở bộ phận bảo vệ cũng được, khi em đi ra ngoài bọn họ sẽ đi theo em, uống rượu tiếp khách hay là xử lý tình huống bất ngờ bọn họ đều làm được rất tốt. Anh đây sẽ yên tâm hơn, sau này anh có đi làm nhiệm vụ cũng sẽ có người bảo vệ em.”
“Hiện tại công ty đã ổn định, sẽ không còn xuất hiện nguy hiểm nữa.”
“Lo trước khỏi hoạ.”
Tiêu Cánh không có cự tuyệt, đây là Tần Cửu Phóng dùng phương thức của hắn bảo hộ mình, tuy rằng không quá cần thiết, nhưng anh nghĩ như vậy thực chu đáo.
“Cám ơn.”
“Ai nha, rốt cục cũng làm được một việc, không làm cho em tức giận.”
Tần Cửu Phóng cả người thoải mái, làm sai sự nhiều như vậy, rốt cục có một lần làm đúng, không khiến cho vợ phát hỏa, mà còn cám ơn.
Kỳ thật hắn phát hiện, Tiêu Cánh thật sự thích mấy món đồ hắn mang về, xem kìa, nãy giờ vẫn còn cầm trên tay đùa nghịch đó thôi.
“Không phải là em thích chơi súng sao? Anh đăng kí ở cục An ninh rồi, chờ em có thời gian rảnh anh sẽ mang em đến bãi bắn thật luyện tập. Nếu em thích anh sẽ tặng em mấy cây súng mang về nhà chơi, em thích súng lục hay là súng ngắm?”
“Anh đây là tính đem nhà mình thành nơi tàng trữ vũ khí hay sao?”
“Chỉ cần em thích là được, phi cơ xe tăng thì không được, nhưng mấy khẩu súng thì không thành vấn đề.”
“Ừ, em chơi chán rồi thì sẽ đưa anh mang ra chợ đen bán kiếm tiền.”
Lời này Tần Cửu Phóng vừa nghe thấy, lập tức nghi hoặc.
“À, anh chưa có hỏi em, cây súng kia của em có phải mua từ chợ đen không?”
Tiêu Cánh không nói. Làm gì đây? Chuẩn bị phạt tội mình vì tàng trữ vũ khí riêng sao?
“Em nói cho anh biết em mua từ ai?”
Tần Cửu Phóng tiếp tục nói.
“Tội tư tàng súng ống, tội mua súng ống, hình phạt cũng không nhẹ.”
Tiêu Cánh cảm thấy có chút hối hận, khi không lại đem chuyện này ra nói giỡn.
“Ngoan, anh không có phạt tội hay tố cáo em đâu. Em nói cho anh biết em mua được từ đâu.”
“Có một tổ chức ngầm tên là Ngũ Kim Điếm, bọn họ cho em dùng số tiền lớn mua một khẩu súng.”
Tần Cửu Phóng hơi có đăm chiêu gật gật đầu. Xem ra sự tình không đơn giản.