"Không có đâu." Tần Phong lắc đầu. Chu Hạo có phần thất vọng, khẽ thở dài: "Thôi vậy. Cả ba đứa mình đều chẳng có phản ứng gì thì người khác chắc cũng thế. Đi thôi, về rèn luyện tiếp nào."
"Ừm, đi thôi!" Ba người rời khỏi trung tâm nghiên cứu rồi hòa vào dòng người đông đúc.
Đã rất lâu rồi Tần Phong mới có dịp trở lại nơi này. Đây là một trong những căn cứ lớn ở ngoại ô Thừa Dương, với những dãy nhà bê tông cốt thép san sát nối tiếp nhau. Lơ lửng phía trên bầu trời, cách mặt đất vài trăm mét, là một thiết bị khổng lồ trông như một vệ tinh nhân tạo.
Thiết bị ấy chính là bộ ổn định không gian, lá chắn then chốt bảo vệ toàn bộ căn cứ.
Trong đầu Tần Phong thoáng nghĩ: "Sắp rồi…"
Đúng lúc đó, thiết bị không gian trên cao bỗng lóe lên những tia lửa đỏ rực.
Lá chắn an toàn, thứ vũ khí tối thượng của mọi người, đột nhiên xuất hiện dấu hiệu bất thường. Lớp dao động không gian mà mắt thường không cảm nhận được đang dần biến mất, chỉ những người nhạy bén nhất mới kịp nhận ra.
Sự hoảng sợ lập tức lan truyền.
"Bộ ổn định không gian bị sao vậy? Chẳng lẽ hỏng rồi?" Chu Hạo lắp bắp.
"Cái này chẳng phải là…" Trần Minh chưa kịp dứt lời thì cả ba chiếc đồng hồ điện tử trên tay họ đồng loạt rung lên báo động.
[Cảnh báo! Cảnh báo! Phát hiện vết nứt không gian trong phạm vi trăm mét, xác suất xuất hiện sinh vật không rõ nguồn gốc rất cao!]
[Tít! Tít! Tít!]
Vết nứt không gian — nguyên nhân đã đẩy loài người khỏi vị thế thống trị và biến họ thành con mồi trên chính hành tinh của mình.
Ánh mắt Tần Phong chợt sâu thẳm. Tấm lưng thiếu niên tưởng chừng yếu đuối bỗng thẳng tắp, kiên cường, toàn thân hắn căng lên phòng bị thay vì hoảng loạn.
Bởi vì chuyện này hắn đã từng trải qua ở kiếp trước, nên đã biết trước mọi điều.
Trong quá khứ, vì Tần Phong bất tỉnh, Chu Hạo đã kiên quyết dìu hắn đi tiêm. Chờ đến khi mình tiêm xong, cậu lại cõng hắn rời khỏi trung tâm. Sau khi tỉnh lại, Tần Phong chứng kiến cảnh bộ ổn định không gian hư hỏng, vết nứt xuất hiện, quái thú tràn vào. Và Chu Hạo đã bỏ mạng vì cứu hắn.
Còn Trần Minh lúc ấy ở đâu…
Ý nghĩ còn chưa kịp định hình thì Trần Minh của hiện tại đã cho hắn câu trả lời.
"Trốn mau! Chạy đi!" Trần Minh thét lên một tiếng rồi lao đi như tên bắn. Dù chỉ là học sinh cấp ba, họ đều đã trải qua những bài huấn luyện thể lực khắc nghiệt, nên chỉ trong một hai giây đã lướt xa hơn chục mét.
Sắc mặt Tần Phong lạnh như băng. Nếu mọi chuyện tái diễn y hệt kiếp trước, hóa ra bản thân hắn đã từng ngây thơ đến mức nào. Chu Hạo chết vì hắn, còn Trần Minh chỉ hô một tiếng rồi bỏ mặc huynh đệ để lo thân.
Tên hèn nhát!
Chu Hạo vẫn còn ngây ngô, theo bản năng chạy theo Trần Minh.
"Mau lên, chúng ta cũng rút thôi!" Chu Hạo nắm lấy tay Tần Phong định kéo đi.
Nhưng Tần Phong vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Chu Hạo sốt ruột nhận ra bạn mình không chịu chạy, bèn quay lại, vẻ mặt vừa lo lắng vừa hoang mang, trán vã mồ hôi lạnh.
"Tần Phong, cậu không khỏe à? Có chạy nổi không? Hay để mình cõng cậu nhé? Nhanh lên, nguy hiểm lắm!" đó chính là tình nghĩa huynh đệ, dù nguy nan vẫn không bỏ rơi nhau.
Tần Phong cảm thấy một ngọn lửa như đang bùng cháy trong tim, cổ họng nghẹn lại vì xúc động.
"Mình không sao, chưa bao giờ thấy khỏe thế này!"
Cảm tạ trời đất đã cho hắn cơ hội làm lại, lần này hắn nhất định sẽ cứu vãn tất cả. Mất đi một kẻ giả dối cũng chẳng sao, vì hắn vẫn còn một người anh em chân thành ở đây!
"Không thể chạy bừa được. Lúc này chưa biết vết nứt sẽ xuất hiện ở đâu, nhưng nơi an toàn nhất chính là trung tâm nghiên cứu!" Tần Phong nhanh chóng phân tích.
Chu Hạo tròn mắt, rồi sắc mặt lập tức thay đổi: "Vẫn còn bạn bè mình chưa kịp ra, chúng ta mau quay lại!"
Chu Hạo lúc nào cũng nhiệt tình và nghĩa khí như vậy. Đối với một người đã lăn lộn trên chiến trường đẫm máu mười năm ở kiếp trước như Tần Phong, phẩm chất ấy thật đáng trân trọng.
"Đi thôi!" Tần Phong cũng sải bước. Dù thân thể này còn non yếu, sức sống trong hắn lại hừng hực tuôn trào.
Khi họ băng qua một con hẻm để ra đường lớn, tiếng còi xe inh ỏi vang lên. Cả tuyến đường hỗn loạn với cảnh xe cộ phóng bạt mạng, va quệt vào nhau để né tránh, khiến giao thông tắc nghẽn hoàn toàn.
Bất ngờ, ở độ cao khoảng ba mét trên mặt đường, một vết nứt đen kịt dần hiện ra, bao quanh là ánh bạc lấp lánh — dấu hiệu của sự va chạm giữa các nguyên tố không gian.
"Vết nứt kìa!" Chu Hạo kinh hãi kêu lên.
Bao nhiêu kiến thức sách vở hoàn toàn vô dụng khi đối diện với thực tế tàn khốc này. Không ai biết sinh vật gì sẽ bước ra từ đó, có khi là một thứ đủ sức xóa sổ cả thành phố.
Vết nứt mở rộng khá chậm, chỉ dài chừng nửa mét, rộng khoảng ba mươi phân, nhưng cũng đủ khiến đám đông trên đường hoảng loạn, bỏ cả xe cộ để tháo chạy tán loạn.
Ngay lúc đó, một bóng hình nhỏ xíu lách qua khe hở.
Trông nó như một đứa trẻ sơ sinh, làn da căng phồng nhưng lại có màu vàng ánh xanh kỳ dị. Mái tóc trên đầu bết lại, bốc lên một mùi tanh hôi rất lạ.
Con vật rơi từ trên cao xuống. Với độ cao như vậy, đáng lẽ nó phải bị thương, nhưng nó chỉ giẫy vài cái rồi bò dậy, ngẩng đầu lên, để lộ một khuôn mặt quái đản. Đôi mắt nó lồi ra, đỏ rực, còn cái miệng ngoác rộng đến tận mang tai, phô bày hàm răng sắc lẹm như răng sói.
Sinh vật này chỉ có thể là quái vật ăn thịt người!
"Tiêm Nha Anh!" Có người hốt hoảng gào lên từ đám đông.
Trong sách giáo khoa của Liên bang, Tiêm Nha Anh chỉ được xếp ở cấp G3 thấp nhất, song đặc tính của chúng là sống theo bầy đàn.
Quả nhiên, ngay khi con đầu tiên xuất hiện, con thứ hai, con thứ ba cũng lần lượt chui ra.
Tuy cử động có vẻ chậm chạp, nhưng một khi phát hiện con mồi, lũ Tiêm Nha Anh lập tức lao tới, dùng hàm răng sắc nhọn cắn xé cổ nạn nhân.
Tiếng kêu thảm thiết xé toạc cả khu phố. Một người lập tức rút súng bên hông, bắn nát đầu một con Tiêm Nha Anh.