Chương 3

Thẩm Trân Châu cười lộ ra lúm đồng tiền nhỏ: "Luyện tập."

"Đi đi đi, chúng ta đừng để người khác nhìn thấy." Thấy nụ cười ngọt ngào của cô, trái tim Ngô Phúc Vượng lập tức đập trật một nhịp, nghĩ bụng lát nữa sẽ dọa cô một chút mới được.

"Chao ôi! Ai mà không có mắt thế này!"

Đột nhiên, một tiếng "rầm" vang lên, một chiếc túi nặng trịch đập thẳng vào lưng Ngô Phúc Vượng, khiến gã ta ngã chổng vó.

Ngô Phúc Vượng nằm bò trên đất chửi bới, nhưng lại thấy một đôi chân dài từ trên trời giáng xuống, đạp một cái vào mông gã ta!

Thẩm Trân Châu nhìn rõ mồn một, chủ nhân của đôi giày da kia không biết là cố ý hay vô tình, dù sao cũng còn nghiền nghiền mấy cái.

"Muốn làm gì?" Giọng nói trầm thấp khàn khàn truyền đến từ phía trên đầu.

Thẩm Trân Châu vốn định dạy dỗ Ngô Phúc Vượng, ngẩng đầu lên thì thấy khuôn mặt tuấn tú trong truyền thuyết.

Là Đội trưởng Cố, Đội trưởng Cố đại danh đỉnh đỉnh!

"Báo cáo, tôi là Thẩm Trân Châu, anh ta chặn đường tôi."

"Mày điên rồi đúng không?" Ngô Phúc Vượng suýt chút nữa thì tắt thở, đau đến toát mồ hôi lạnh, không thể kêu lên được, chỉ muốn nằm bò trên đất mà từ từ hồi phục.

Bàn tay to lớn vô cùng mạnh mẽ nhưng lại không thức thời, nắm lấy cánh tay Ngô Phúc Vượng nhấc bổng gã ta lên: "Đồng chí, xin lỗi, tôi trèo tường không nhìn thấy có người ở đây."

"Ôi, đau chết ông đây rồi! Mau buông tao ra, mắt mũi mày để đâu thế?"

Cố Nham Tranh "ngoan ngoãn" buông tay, Ngô Phúc Vượng quay đầu vung nắm đấm định đánh, nhưng chờ nhìn rõ là ai xong thì vội nói: "Ấy ấy, Đội trưởng Cố. Tôi bị ngã không liên quan gì đến anh, là do tôi tự mình không cẩn thận mà ngã."

"Là tôi không có mắt." Đội trưởng Cố nói câu này nghe rợn người quá.

"Không không không, là tôi đáng bị vả miệng!"

"Không vào ngồi chơi một chút à?" Cố Nham Tranh chỉ vào cửa đội điều tra hình sự.

"Không không không, làm phiền rồi." Ngô Phúc Vượng cụp đuôi như gà trống, ôm eo lảo đảo rời khỏi hiện trường.

Đùa à, ai vào đội điều tra hình sự mà không bị lột da chứ.

Cố Nham Tranh nhặt chiếc túi trên đất lên, phủi bụi, khóe mắt vẫn còn vẻ hung dữ chưa tan.

Thẩm Trân Châu giấu nắm đấm sau lưng, tính toán lần sau sẽ dạy dỗ con gà trống lớn này một trận ra trò! Trước mặt đội trưởng cảnh sát hình sự thì không tiện ra tay.

Lần hành động bắt giữ này của Cố Nham Tranh rất thành công, băng nhóm tội phạm hung tàn bạo lực, chống cự bằng vũ khí. Anh và đồng nghiệp đã truy đuổi đến tỉnh khác, bắt giữ hai tên tội phạm cuối cùng.