“Không phải tôi.” Lúc này Ngưu Lan Lan đã suy sụp, cô ta khóc nói: “Tôi đứng xa thế, làm sao mà gϊếŧ cô ta được? Tôi đúng là có đẩy cô ta một cái, nhưng người ném cô ta xuống là anh tôi.”
Lục Dã đang định nói, Cố Nham Tranh đã cản anh ấy lại, đứng sang một bên nghe Thẩm Trân Châu hỏi: “Nhìn vết trầy xước trên mu bàn tay Mạnh Đình vẫn còn mới, không phải cô gây ra thì còn ai? Tôi thấy chính là cô làm!”
Ngưu Lan Lan sau khi rơi xuống nước, lúc này đầu óc như bị bao phủ một lớp sương mù, cô ta rõ ràng không động thủ, tuyệt đối không thể chịu tội thay cho bọn họ.
Nghĩ đến việc mẹ con Ngưu Hâm ép cô ta bỏ con, khiến cô ta luôn phải sống trong bóng tối, Ngưu Lan Lan nổi giận từ trong lòng, buột miệng nói: “Không phải tôi làm, mẹ tôi, mẹ tôi dùng xẻng đánh!”
"Ôi, cả nhà này đúng là đồ chó má mà."
"Trả lại em gái tôi đây, cả cái lũ súc vật nhà mấy người!" Anh trai của Mạnh Đình gần như phát điên, nếu Lục Dã không ôm chặt lấy anh ta, có lẽ anh ta đã liều chết với bọn họ rồi.
"Thương thay cho Đình Đình đáng thương, em đã lấy phải cái người gì thế này huhuhu." Chị dâu của Mạnh Đình quỳ bên cạnh Mạnh Đình, khóc đến gần như ngất đi.
Mà những người câu cá tốt bụng đã cứu Ngưu Lan Lan thì chỉ muốn đẩy cô ta xuống ao lần nữa. Bọn họ nhận ra, cả nhà này không có một ai tốt cả!
Reng reng reng…
Reng reng.
Điện thoại di động của Cố Nham Tranh reo lên, anh đi vòng ra phía sau đám đông để nghe điện thoại, giọng của Lưu cục vang lên từ đầu dây bên kia: "Cậu đến rồi à? Tình hình vụ án thế nào rồi? Tôi đã cố gắng hết sức cho cậu rồi đấy, bên Cục cảnh sát thành phố nhiều nhất cũng chỉ cho cậu một tuần để phá án thôi."
Cố Nham Tranh thản nhiên nói: "Lưu cục, báo cho ngài một tin tốt đây, vụ án đã được phá rồi."
Lưu cục mừng rỡ khôn xiết: "Thật hả? Không đùa chứ?"
"Thật ạ." Cố Nham Tranh nói: "Còn một tin xấu nữa, không phải đội bốn phá án."
Anh nhìn Thẩm Trân Châu đang cẩn thận bảo vệ tang vật, mỉm cười nói: "Bị người của Đồn trưởng Mã phá trước rồi."
Lưu cục: "Mặt trời mọc đằng Tây rồi."
Sau khi nói chuyện điện thoại với Lưu cục xong, Cố Nham Tranh để các cảnh sát viên khác đưa gia đình nghi phạm đi.
Việc tiếp theo không cần Thẩm Trân Châu tham gia nữa, bằng chứng đã có, lại còn có một trong số các nghi phạm sẵn lòng làm nhân chứng, sau này có thể dễ dàng lấy lời khai.