Mặc dù môi trường phức tạp, Thẩm Trân Châu lại là người phía Nam, nhưng đã xuyên không đến đây từ lâu, ngay cả khi nhắm mắt lại cô vẫn rất quen thuộc đường đi, thậm chí còn có thể vừa đạp xe vừa ăn bánh bao.
“Trân Châu lại đi làm sao?”
Thẩm Trân Châu dừng lại ở chỗ đèn giao thông, lớn tiếng nói: “Ông Cầu, tivi nhà ông không thể bật to hơn nữa đâu, tối qua cháu đến nhà ông kiểm tra, có người đã khiếu nại với cháu rồi đấy.”
Ông Cầu đang bày bàn cờ tướng, bị cô nói cũng không tức giận, cười tủm tỉm nói: “Lần này lại muốn kiểm tra cái gì thế?”
Kiểm tra dụng cụ cắt gọn, giảm bớt những mối nguy hiểm về an ninh do làn sóng thất nghiệp gây ra!
Nhưng những lời này không thể nói thẳng, Thẩm Trân Châu dứt khoát nói: “Điều tra dân số, đăng ký hộ khẩu!”
“Ôi, ngày nào cũng kiểm tra cái này. Đèn sáng rồi, cháu đi nhanh đi.” Ông Cầu bận bày bàn, xua tay.
Trong khu phố có một nữ cảnh sát khu vực trẻ tuổi, lại là người mà mọi người nhìn từ nhỏ đến lớn, tình cảm đó thật khác, cũng coi như là có người quen trong ngành.
Có tin tức gì, chỉ cần hỏi cô là tuôn ra hết, còn thật hay giả thì bọn họ không biết.
Thẩm Trân Châu tiếp tục đạp xe đến đơn vị, trên đường cô khuyên bà cụ bán tất di chuyển vị trí, đừng quá gần đường, lại quan sát dọc đường không có người lạ khả nghi xuất hiện, thực hiện một cuộc tuần tra ngắn.
“Này này, đây không phải là thiên kim tiểu thư sao? Sao lại đi làm bằng chiếc xe đạp cà tàng hai tám vậy? Ba giàu có của cô không mua cho cô xe sang để đi à?”
Ngô Phúc Vượng, một tên lưu manh đường phố có tiền án, cứ cách dăm ba bữa lại đến báo cáo tư tưởng, mỗi lần gặp Thẩm Trân Châu, gã ta lại buông lời trêu ghẹo vài câu.
Lần này gặp cô đi làm một mình, Thẩm Trân Châu mặc đồng phục cảnh sát trừng mắt nhìn gã ta, khiến Ngô Phúc Vượng với mái tóc đuôi gà nhuộm màu cười càng thêm ngông cuồng.
Đôi giày da mũi to kết hợp với chiếc quần ống loe, ống quần có thể quét đất như cái chổi. Mái tóc sặc sỡ tương phản với cái đầu rỗng tuếch, khiến Thẩm Trân Châu không thể sợ gã ta được.
Cô nhìn trái nhìn phải, dứt khoát dừng xe, treo chiếc bánh bao chờ đến lúc tăng ca lại ăn lên cao hơn một chút, sau đó nắm chặt nắm đấm, vừa cười vừa đi tới.
Ngô Phúc Vượng đứng dựa vào tường, ngẩng cằm khıêυ khí©h, chỉ vào con hẻm phía sau nói: "Này, thế nào, muốn luyện tập không?"