Anh đã đào tạo hết thế hệ cảnh sát hình sự xuất sắc này đến thế hệ khác, cống hiến hết mình cho tuyến đầu điều tra hình sự, dốc hết sức lực, cả đời không lập gia đình. Sau này nghỉ hưu trở thành giáo sư thỉnh giảng của Đại học cảnh sát, thường xuyên tham gia các vụ án khó khăn trong và ngoài nước, điều đó cũng gián tiếp chứng minh vị trí đầu ngành của Cố Nham Tranh trong giới cảnh sát hình sự.
Là một fan cuồng của anh, có thể sống cùng thời đại, cùng một căn phòng với anh, chẳng phải quá hạnh phúc sao.
Hơn nữa, trước đây cô đã xem rất nhiều bộ phim phá án hay của Hương Cảng và Đài Loan, có vụ án, có ẩm thực, có tình yêu, có tình bạn, cuộc sống như vậy thực sự rất đáng mơ ước.
“A.” Thẩm Trân Châu bỗng nhiên bị kéo về hiện tại từ hồi ức kiếp trước, khẽ kêu lên: “Đồng chí, ở đây có thứ này.”
Lục Dã cau mày nói: “Cô từ từ mở ra xem thử đi.”
“Được.” Thẩm Trân Châu cẩn thận nâng tay kia của Mạnh Đình lên, vì lo lắng ẩm ướt lâu ngày sẽ phá hủy bằng chứng, đành nhẹ nhàng tách ra, một chiếc nhẫn bạc dính máu xuất hiện trong lòng bàn tay Mạnh Đình.
Trong ao cá, mặc kệ Mạnh Đình giãy giụa thế nào, cô ấy vẫn luôn nắm chặt bằng chứng nɠɵạı ŧìиɧ này.
“Cái này giống cái nhẫn của Ngưu Lan Lan!” Không đợi Thẩm Trân Châu lên tiếng, đã có người câu cá xung quanh nhận ra!
“Đúng vậy, tôi vừa thấy nhẫn của Ngưu Lan Lan, y hệt!”
“Mẹ kiếp, nhẫn đôi sao lại xuất hiện ở đây? Thật sự là bị đẩy xuống sao?”
“Tôi thấy có thể là bị phát hiện nɠɵạı ŧìиɧ, nên bị gϊếŧ để bịt miệng đó.”
“Vết thương trên cổ Ngưu Hâm chắc chắn là do vậy mà ra!”
Mọi người bàn tán xôn xao, Thẩm Trân Châu đã đạt được mục đích, thở phào nhẹ nhõm.
“Đồng chí, có thể kiểm tra vết máu trên chiếc nhẫn được không?” Thẩm Trân Châu hạ giọng nói.
Lục Dã nói: “Cô gọi tôi là anh Dã đi, lần này cô thể hiện rất tốt. Để tôi đưa túi đựng vật chứng cho cô, bỏ vào đi, cẩn thận đừng làm trôi vết máu.”
“Vâng, anh Dã.” Thẩm Trân Châu vươn tay nhận túi đựng vật chứng.
Ngưu Lan Lan không thể nghe thấy những lời Thẩm Trân Châu cố ý nhỏ giọng nói, nhưng có thể thấy Ngưu Hâm vội vàng nháy mắt ra hiệu cho cô ta.
Chu Truyền Hỷ phát hiện mờ ám của hai người này, quát lớn: “Các người đang làm gì vậy?”
Còn Ngưu Lan Lan đứng ở đằng xa thấy có một tia sáng bạc lóe lên, hoảng sợ thay đổi sắc mặt.
Tuyệt đối không thể để cảnh sát tìm thấy chiếc nhẫn này.
Ngưu Lan Lan ba chân bốn cẳng bỏ chạy, cô ta gần Thẩm Trân Châu nhất, hoàn toàn có thể đẩy nữ cảnh sát trẻ xuống, dù có bị khép tội tấn công cảnh sát cũng phải hủy bằng chứng gϊếŧ người!