Chương 16

Bà Ngưu nửa ngày không nói gì, bà ta cảm thấy ánh mắt mọi người nhìn chằm chằm vào nhà bọn họ. Ban đầu còn thương hại bọn họ mất Mạnh Đình, giờ lại trở thành nghi ngờ.

"Bà ơi, làm phiền bà cho tôi xem sổ hộ khẩu nhà mình." Chu Truyền Hỷ bước tới, lịch sự nói.

Bà Ngưu nói: "Tôi, tôi không nhớ để ở đâu."

Thẩm Trân Châu ở một bên nói: "Nó ở dưới ngăn kéo dưới tủ."

Bà Ngưu hoảng sợ nói: "Cô, sao cô biết?"

Lần này Thẩm Trân Châu cũng bình tĩnh nói dối: "Lần trước tôi đến kiểm tra bà tự tay đưa cho tôi xem mà?"

"Tôi, tôi đưa cho cô lúc nào? Sao tôi không nhớ gì cả." Dù sao bà Ngưu cũng đã lớn tuổi, hoàn toàn không nhớ chuyện này.

Ngưu Hâm ở một bên tức giận giậm chân: "Sao mẹ có thể cho cô ta xem chứ."

Lời này vừa nói ra, chờ anh ta nhận ra không đúng thì đã quá muộn.

Những người câu cá và những người khác đến tránh nóng bắt đầu xì xào bàn tán, ai cũng thấy gia đình bọn họ thật kỳ quái.

Chu Truyền Hỷ thúc giục bà Ngưu đi lấy sổ hộ khẩu, nhưng bà ta cứ cố tình trì hoãn.

"Chỉ là sổ hộ khẩu thôi tại sao không lấy? Lấy ra nói rõ với đồng chí cảnh sát không phải là được rồi sao?"

"Đúng vậy, có gì mà không tiện lấy ra? Ai nói dối thì xem hộ khẩu là biết thôi."

"Không dám lấy có phải chột dạ không? Ngay cả khi không có sổ hộ khẩu, đến đồn cảnh sát tra chẳng phải cũng biết sao?"

Thẩm Trân Châu bình tĩnh nhìn ba người lòng dạ hiểm độc này, cũng cùng thúc giục nói: "Nếu các người không lấy ra thì chứng tỏ lời tôi nói là thật, trí nhớ của tôi ghi nhớ mọi thứ rất rõ ràng."

"Tôi đi lấy!" Anh trai Mạnh Đình giận dữ đi về phía căn nhà bên ao.

Bà Ngưu chạy tới, bởi vì chạy nhanh mà loạng choạng ngã một cú, bò lổm ngổm ôm lấy chân anh ta nói: "Không được động vào đồ đạc nhà tôi, tôi có tiền dưỡng già trong đó, nếu mất thì là lỗi của anh đó!"

"Cái chết của sản phụ có nội tình, tôi gọi điện báo cáo đội trưởng Cố một tiếng." Chu Truyền Hỷ nói xong với Lục Dã, lại nhìn chằm chằm Thẩm Trân Châu: "Không tệ nha, quan sát đủ kỹ. Tôi còn không thấy vết máu trên cổ áo anh ta."

Thẩm Trân Châu lại một lần nữa ngồi xổm cạnh Mạnh Đình, lật tìm ngón tay cô ấy, hy vọng có thể tìm thấy chứng cứ nhỏ nhặt: "Thực ra tôi lừa anh ta thôi, thấy anh ta hành động không tự nhiên, giọng nói căng thẳng, có lẽ là do cổ họng bị thương."

Lục Dã đứng cách vài bước, ánh mắt lướt qua Ngưu Hâm và Ngưu Lan Lan nói: "Tôi có súng, cảnh cáo các người lần nữa, không được rời khỏi hiện trường."

Chị dâu Mạnh Đình cũng đứng đối diện nhìn bọn họ, phía sau chị ấy còn có tiếng khóc than trời đất của bà Ngưu.

Anh trai Mạnh Đình bất chấp lời can ngăn của bà ta, tìm thấy sổ hộ khẩu trong ngăn kéo mà Thẩm Trân Châu nói, sau đó giận dữ quay lại: "Là quan hệ nhận nuôi! Các đồng chí cảnh sát, em gái tôi chết oan ức quá."

Thẩm Trân Châu lặng lẽ cong khóe môi, càng chứng thực sự chính xác của Thiên Nhãn.

Xung quanh xôn xao bàn tán, lần này ánh mắt mọi người đổ dồn vào Ngưu Hâm giống như xác nhận anh ta là kẻ gϊếŧ người.