Chương 10

Có người chỉ vào cô nói: "Tôi nói này đồng chí cảnh sát, hai người bọn họ là anh em ruột, không thể nói bừa được đâu nhé?"

Thẩm Trân Châu xoa vầng trán đau nhức. Nếu là trường hợp khác, cô có thể nói lung tung, nhưng vừa rồi cô chợt "nhìn thấy thời gian quay ngược" về lúc Đình Đình sắp chết.

*

Mạnh Đình đã ba ngày không thấy Ngưu Hâm về nhà.

Ngưu Hâm kinh doanh một quầy bán cá ở chợ, thường xuyên cung cấp cá chép cho các chủ nhà hàng nhỏ ven đường.

Từ khi cô ấy mang thai, Ngưu Hâm trở nên rất lạ, không những không cho cô ấy ra chợ bán cá nữa mà còn bắt cô ấy ở nhà, bảo cô ấy trông ao cá, mỗi ngày cứ như bị giam lỏng.

Em gái của Ngưu Hâm, Ngưu Lan Lan, đã hơn ba mươi tuổi mà chưa lấy chồng. Cô em chồng này giống như có một sự thù địch bẩm sinh với cô ấy , tính tình đanh đá, lời lẽ thô tục. Sau khi cô ấy buộc phải ở nhà trông ao cá, cô ta càng thường xuyên ra vào cùng Ngưu Hâm.

Hôm kia Mạnh Đình muốn mang cơm cho Ngưu Hâm, nhưng từ sau khi Ngưu Hâm đi thăm họ hàng về vào cuối năm ngoái, anh ta đã lạnh nhạt với cô ấy đến cực điểm. Mấy ngày nay cô ấy cũng không biết mình đã đắc tội gì với anh ta, anh ta hoàn toàn không quan tâm đến cô ấy đang mang thai.

Ngưu Hâm lại thuê thêm một quầy hàng ở chợ, Mạnh Đình chưa từng đến đó.

Cô ấy bụng mang dạ chửa tám tháng, khó nhọc đi xe buýt đến chợ. Đến quầy hàng không thấy Ngưu Hâm và Ngưu Lan Lan đâu, cô ấy liền hỏi người đối diện:

“Ông ơi, khi nào thì người bán cá chép này quay lại?”

Ông lão không hề biết cô ấy mới là vợ của Ngưu Hâm, thành thật nói với cô ấy: "Bụng của vợ ông chủ không khỏe, cậu ấy đi thuê một phòng theo giờ để cô ấy nghỉ ngơi rồi. Chậc chậc, tôi nói thật, không bằng hai vợ chồng trở về nhà ngủ, như vậy còn kiếm tiền gì nữa?"

Mạnh Đình sờ bụng mình, còn tưởng Ngưu Hâm thuê phòng cho mình. Sau đó cô ấy thấy không đúng, làm sao Ngưu Hâm biết hôm nay mình sẽ tìm đến?

Mạnh Đình hỏi ông lão vị trí phòng theo giờ, một mình chờ dưới gốc cây.

Đây là cảnh tượng mà cô ấy không thể tin nổi trong đời, Ngưu Hâm và Ngưu Lan Lan tình tứ bước ra khỏi khách sạn, ánh mắt cả hai tràn đầy yêu thương...

"Không thể nào, sao có thể..."

Mạnh Đình trốn sau gốc cây, nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.

Cô ấy thật sự không dám tin vào mắt mình.