Chương 15

Mà Hà Tình Tình thì thừa hưởng ưu điểm của cả hai người. Rõ ràng là cô gái lớn lên ở nông thôn, da dẻ lại trắng như sứ, dưới ánh nắng mặt trời còn có thể cảm nhận được vầng sáng. Đôi mắt long lanh, đẹp không thể tả.

Nhưng Hà Tình Tình trước đây rụt rè, dù sao cũng chưa từng thấy thế giới rộng lớn, nên người ta cảm giác có chút quê mùa. Còn Hà Tình Tình trước mắt bây giờ, dáng người thẳng tắp, ánh mắt tập trung, vừa nhìn đã biết là một cô gái có khí chất, có chủ kiến.

Hà Quốc Lợi thầm nghĩ tháng trước mình mới đến Giang Thành, sao đột nhiên thay đổi lớn như vậy?

Nhưng dù ngạc nhiên thế nào, Hà Quốc Lợi cũng không im lặng lúc này: “Tình Tình thật sự về rồi! Đây không phải là rất tốt sao? Con xem mặt hồng hào, trông cũng có tinh thần, so với hai năm trước ở trong thôn xinh đẹp hơn nhiều. Sao lại chịu uất ức?”

Rồi ông ta giả vờ quan tâm hỏi Hà Hi: “Tình Tình à, có phải con nói lung tung với cậu con không? Chú biết, hai năm nay con ở nhà bố con, vẫn luôn không được sắp xếp công việc, trong lòng không vui. Nhưng Tình Tình à, công việc chính thức đó đâu phải cứ muốn là sắp xếp được, bao nhiêu con em công nhân còn đang ở nhà chờ việc đấy. Bố con tuy là phó giám đốc nhà máy nhưng cũng phải làm gương, mấy nghìn đôi mắt trong nhà máy đều đang nhìn vào ông ấy, ông ấy phải tìm cơ hội chứ!”

“Chuyện này vẫn luôn nói với con, bố con cũng nói rồi, không có việc làm thì cứ ở nhà nghỉ ngơi cho tốt. Chú nhớ con sống rất tốt mà, Tết chú đến, con còn mặc áo khoác màu đỏ rực, cùng em gái đi xem phim. Sao quay đầu lại nói không tốt, nói dối không phải là thói quen tốt đâu!”

Đây quả thực là vừa ăn cướp vừa la làng.

Lý Đại Tráng tức giận không thôi, ngược lại Hà Hi rất bình tĩnh, loại người này cô gặp nhiều rồi, không cần phải tức giận, chỉ cần nắm được điểm yếu là được.

Cô nói thẳng: “Chú đang nói đến việc đi xem phim “A! Cái nôi” cùng Hà Phương Phi phải không? Cháu đúng là đã đi cùng. Đó là vì Hà Phương Phi nói tan rạp muộn, một mình cô ấy không dám về. Nhưng cháu không có vé xem phim, đã đợi ở cửa rạp một tiếng rưỡi, đợi cô ấy ra rồi cùng cô ấy về nhà.”

Lý do này vừa đưa ra, không ít người thôn Tiểu Lý đều ngẩn người. Mọi người đều biết Hà Tình Tình sống không tốt đã tự mình chạy về, về đến thị trấn thì đói ngất, được thím hai Lý cùng thôn đưa về. Nhưng cuộc sống ở thành phố trong mắt người nông thôn cứ như trên trời vậy, nào là đèn điện, điện thoại, tắm nước nóng, ai ngờ được Hà Tình Tình lại sống như thế này?

Cô ấy cũng là con gái ruột mà, sao lại giống như con hầu thời xưa, đứng ở cửa đợi Hà Phương Phi? Tết là những ngày lạnh nhất, khổ sở biết bao!

Đây là đứa trẻ mà mọi người cùng nhau nhìn lớn lên, ai mà không xót.

Lập tức có người mắng một câu: “Hà Quốc Cường thật không phải là người!”; “Không muốn giới thiệu việc làm cho con thì đừng đồng ý chứ. Sao lại hành hạ người ta như vậy!”; “Đây là con gái, mà lại đối xử như ô sin thật!”; “Con bé Hà Phương Phi kia cũng chẳng ra gì, sai bảo chị gái như vậy!”; “Vẫn là do Phương Mỹ Vân dạy dỗ không tốt, không phải thứ tốt đẹp gì!”

Hà Quốc Lợi cũng không ngờ Hà Phương Phi lại làm chuyện như vậy! Lập tức có cảm giác gậy ông đập lưng ông.

Ông ta còn muốn biện minh vài câu: “Đó có thể là…” Nhưng ông ta nói mãi cũng không tìm ra được lý do. Anh có thể không cho Hà Tình Tình đi, cũng có thể cho cô đi rồi cùng vào rạp, bắt người ta đứng rét cóng ở ngoài thì là chuyện gì chứ? Con gái nhà tư bản cũng không làm chuyện như vậy.

Ông ta chỉ có thể nói: “Em gái con còn nhỏ, nó không hiểu chuyện, sao con không nói với bố con? Bố con thương con mà.”

Hà Hi cười cười: “Hà Phương Phi không còn nhỏ đâu ạ. Cô ấy chỉ nhỏ hơn cháu bốn tháng, chúng cháu bằng tuổi nhau.”

Mang thai mười tháng, thực ra là tính theo bốn mươi tuần, nói ra, thời gian mang thai thực sự cũng chỉ hơn chín tháng. Phải biết rằng, Lý Hồng Mai vì ly hôn mà đau buồn, khiến Hà Tình Tình sinh non. Cô sinh sớm mà mới lớn hơn em gái kế bốn tháng, điều đó có nghĩa là trong thời gian hôn nhân còn tồn tại, Hà Quốc Cường và Phương Mỹ Vân đã có Hà Phương Phi.