Đến gần mới thấy, trên chiếc vòng bạc quanh cổ hắn còn khảm một con bướm bạc lộn ngược, râu bướm hướng xuống, cánh xòe lên, đúng tầm với cằm nàng đang áp vào, lạnh buốt khiến nàng rùng mình.
Thiếu niên thoáng sững sờ, toàn thân lập tức toát ra sự lạnh lẽo.
Duệ Duyên than thầm trong bụng, nàng là bị ép buộc chứ không phải cố tình ôm hắn đâu, chỉ là đang đi theo kịch bản nguyên gốc thôi.
Ngay sau đó, tình tiết là nàng sẽ bị hắn đánh.
Nàng cảm thấy người trước mặt hơi run một cái, rồi con bướm trong tay hắn cũng bị hoảng bay mất.
Con bướm ấy bay lên, Duệ Duyên nhìn thấy đó là một con bướm xanh, giống hệt sắc xanh nhạt nhòa mông lung như trên người hắn, nó vỗ đôi cánh màu xanh điểm đen, bay vυ"t lên cao.
Ánh mắt Duệ Duyên cũng theo cánh bướm đang bay kia, nàng vốn là một hồ ly sống năm trăm năm, vậy mà chưa từng thấy bướm xanh, chưa từng thấy sắc xanh đẹp đến thế.
Nàng ngẩn người, còn trên đầu vang lên giọng thiếu niên mất kiên nhẫn: “Ngươi là ai vậy?”
Ngay sau đó, hắn thẳng tay đánh nàng một chưởng ngã lăn ra đất.
Cú đánh này chẳng hề lưu tình, giáng xuống từ vai trái nàng. May mà nàng đã chuẩn bị nên dùng yêu lực chặn sẵn ở đó, nếu không bây giờ chắc đã đau chết đi sống lại rồi.
Nửa người nàng ngã nhào xuống, đưa tay áo che mặt, lớn tiếng giả khóc. Nàng thực sự khóc không ra nước mắt, đành lén móc từ trong túi ra mẩu hành tây trộm từ nhà bếp tối qua, áp sát mắt, mới vắt ra được vài giọt nước mắt to như hạt đậu.
Mọi người thấy vậy liền ùa đến, dù sao nàng vốn là cô nương có đầu óc như đứa trẻ chín tuổi, bị ngã khóc òa cũng là chuyện bình thường, ai nấy đều lo lắng đỡ lấy nàng.
“ Duệ Duyên, muội không sao chứ?”
“Muội muội, có đau không?”
Duệ Duyên cúi đầu lắc: “Không sao.”
Trong lòng nàng chửi thầm, chẳng hiểu sao tác giả lại viết lần gặp đầu tiên thành ra thế này, chắc là để nhấn mạnh sự ngu ngốc của nàng.
Cơ Yến đứng dậy, kéo Lam Vụ còn đang đứng đó như đang xem kịch lại, giới thiệu: “Đây là tam tiểu thư nhà họ Hy, Hy Duệ Duyên, hồi nhỏ ta thường đến phủ bọn họ chơi, đệ quên rồi sao?”
Hắn lại ghé sát tai hắn, hạ giọng: “Đầu óc Hy tiểu thư có chút vấn đề, tâm trí chỉ ở mức chín tuổi, vừa rồi e là nhận nhầm đệ thành bạn chơi hồi nhỏ, đệ mau qua xin lỗi đi.”
Bạn chơi ư? Hừ!
Khóe môi Lam Vụ nhếch lên, do dự tiến lại gần. Hắn nhớ rõ, hồi nhỏ tiểu cô nương này chỉ chơi cùng Cơ Yến, nào có để ý đến hắn đâu!