"Đúng đấy, có đáng phải đứng đầu lải nhải không?"
Thiếu nữ cúi đầu, lúng túng nói: "Ta hết tiền rồi, số tiền này là do dân làng vất vả gom góp..."
"Không có tiền thì còn bái sư cái quái gì..."
"Trông nàng ta thế này chắc cũng chưa tu đạo gì đâu, người như vậy còn đòi thi vào La Phù, tự rước lấy nhục à..."
"Thôi bỏ đi thì hơn, về quê làm ruộng..."
Những lời này giống như từng cái tát vang dội đánh thẳng vào mặt thiếu nữ khiến sắc mặt nàng ấy đỏ bừng, đầu cúi gằm xuống như thể người làm sai là nàng ấy...
Phần lớn các tu sĩ đến La Phù đăng ký thi đều xuất thân từ gia đình khá giả, vì gia đình bình thường khó mà chu cấp được cho một tu sĩ. Vài viên linh thạch trung phẩm đối với họ không phải vấn đề lớn, nếu là lúc khác thì không phải không có người sẵn sàng giúp đỡ.
Chỉ là giúp thiếu nữ này đồng nghĩa với việc đắc tội với Hoắc gia, tự chuốc lấy rắc rối.
Huống hồ, trên đời có quá nhiều người đáng thương lắm, làm sao mà giúp hết được.
Thấy không có ai làm chứng giúp thiếu nữ, Hoắc Tam lại càng đắc ý: "Loại người như ngươi mà cũng dám mơ tưởng hão huyền à? Nếu còn dám lải nhải nữa thì đừng trách ta không khách khí!"
Thiếu nữ không cam tâm, trong cơn tuyệt vọng đã liều mạng gầm lên một tiếng rồi lao về phía Hoắc Tam.
Nhưng con chồn linh kia nhanh nhẹn hơn cô ta nhiều, nó lao "vυ"t" lên, miệng há to định cắn người.
Đương lúc răng nanh nhọn hoắt của nó sắp chạm vào cổ của thiếu nữ thì có một tiếng sấm ầm ầm. Chỉ nhìn thấy một luồng sáng trắng lóe lên, con chồn linh hét ầm lên rồi bị bật ra xa.
Thiếu nữ cũng ngã phịch xuống đất.
Hoắc Tam hốt hoảng chạy đến bế linh sủng của mình lên.
Con chồn linh rêи ɾỉ nghẹn ngào nằm trong lòng hắn ta. Bộ lông bóng mượt của nó đã xù hết lên, bị cháy xém và xoăn tít hết lại như bị điện giật, cái mũi hồng hào ẩm ướt cũng cháy xém một mảng.
Dưới đất có một nửa tờ giấy vàng, Hoắc Tam nhặt lên xem thì thấy là nửa tờ Lôi Kích phù tam phẩm bị cháy xém.
Hắn ta đau tim đến mức người co rúm lại, gầm lên: "Kẻ nào làm? Mau cút ra đây cho ta!"
Còn chưa dứt lời đã thấy một thiếu nữ đeo mạng che mặt màu trắng bước lên. Nàng cúi xuống nhìn thiếu nữ mặt mày lem luốc đang ngồi dưới đất rồi giơ tay ra.
Thiếu nữ ngẩn ngơ nhìn đôi tay xinh đẹp như ngọc trước mặt, mãi một lúc sau mới hoàn hồn lại, xoa tay vào áo một lúc mới dè dặt giơ tay lên nắm lấy bàn tay đó.
Thích Linh Linh kéo thiếu nữ dậy rồi buông ra ngay: "Thiếu mấy viên linh thạch?"
Thiếu nữ ngẩn ngơ mãi mới hiểu nàng đang nói gì: "Sáu... Sáu viên trung phẩm, ba viên hạ phẩm... Tiên tử..."
"Ngươi đã nghĩ kỹ chưa, chắc chắn muốn tham gia thí luyện chứ?"
Nghe vậy, đôi mắt dè dặt nhút nhát của thiếu nữ lập tức trở nên kiên định, sau đó mím môi gật đầu.
Thích Linh Linh lập tức lấy một viên linh thạch thượng phẩm trong túi càn khôn ra đưa cho thiếu nữ.
Thiếu nữ vô thức định từ chối nhưng lại nghĩ nếu từ chối vị tiên tử tốt bụng này thì nàng ấy đi đâu kiếm tiền đây?
Thế là nàng ấy cúi đầu nhận lấy linh thạch, ngập ngừng nói: "Ta... Ta nhất định sẽ trả lại cho tiên tử..."
Thích Linh Linh gật đầu: "Ừ. Còn cả tờ Lôi Kích phù lúc nãy nữa, năm viên linh thạch thượng phẩm, bao giờ có tiền nhớ trả cho ta."
Đối với thiếu nữ, sau viên linh thạch thượng phẩm không phải con số nhỏ. Đột nhiên phải đeo thêm một món nợ trên lưng nhưng không hiểu sao nàng ấy lại cảm thấy nhẹ nhõm như trút được gánh nặng, thế là vô thức đứng thẳng lên.
Lúc này nàng ấy mới nhận ra vừa nãy mình quá căng thẳng nên đã quên phải cảm ơn ân nhân, đang định mở miệng thì thiếu nữ đeo mạng đã quay đi.
Hệ thống há hốc mồm: "Ký... Ký chủ..."
Sau nửa tháng sống chung với ký chủ, nó đã hiểu được phần nào cách xử sự của nàng. Nói khéo thì là lý trí, không để cảm xúc chi phối, khó nghe hơn chút thì là lạnh lùng, chuyện gì không có lợi thì không làm.