Chương 49: Nếu làm lỡ kỳ thí luyện nhập môn thì đúng là mất nhiều hơn được

Tuy nàng đã tích lũy được hơn vạn linh thạch nhưng vẫn rất tiếc năm mươi viên linh thạch thượng phẩm lệ phí thi.

Nàng chậm rãi lấy từng đồng tiền ra, vừa lấy vừa đau xé lòng. Vừa mới lấy ra hết thì nghe thấy tiếng cãi nhau ở hàng trước.

Thích Linh Linh không thích lo chuyện bao đồng nhưng ở gần quá, không muốn nghe thấy cũng không được.

"Là con chồn của ngươi ăn linh thạch của ta, chính mắt ta nhìn thấy nó ăn."

Đó là một nữ tử nói giọng địa phương rất nặng, giọng nói nghẹn ngào nghe không giống đang cãi nhau mà giống đang nghẹn ngào nức nở hơn.

"Xạ Linh chồn của ta chỉ ăn linh thạch thượng đẳng, loại linh thạch thấp kém của ngươi có cho nó cũng chẳng thèm, đồ nhà quê đừng có đứng đây ăn vạ!"

Giọng này nghe rất quen.

Hệ thống: "Đây chẳng phải là Hoắc Tam thiếu tối qua sao?"

Thích Linh Linh dùng ý niệm mở Bát Quái trùng ra, tình hình phía trước xuất hiện ngay trước mắt.

Quả nhiên là Hoắc Tam, cậu ấm mũi to ngốc nghếch nhà địa chủ nàng gặp hôm qua.

Người đang tranh chấp với hắn ta là một thiếu nữ mặt tròn đầy đặn, mộc mạc chất phác, làn da ngăm đen, hai gò má đỏ bừng. Nàng ấy mặc một bộ quần áo bằng vải thô, vai đeo túi vải thêu hoa, thanh kiếm sắt cũ kỹ được quấn trong miếng vải rách giắt ở thắt lưng, trông giống như một thiếu nữ nhà quê. So với các tu sĩ toát ra khí thế hiên ngang, ưỡn ngực ngẩng cao đầu xung quanh thì khác một trời một vực.

"Thiếu số linh thạch đó thì ta không đăng ký được, cầu xin ngươi hãy thương xót ta, trả tiền tiền lại cho ta đi..."

Hoắc Tam trợn mắt phùng mũi mắng: "Đồ nhà quê nghèo rớt mồng tơi còn dám ăn vạ à, không biết mở to mắt ra mà nhìn xem ngươi đang gây chuyện với Hoắc Tam gia gia nhà ngươi đấy!"

Con chồn đen trên cánh tay trái của hắn ta cũng bắt chước chủ nhân, nó đứng bằng hai chân sau, phùng mang trợn má kêu rít lên.

Có vài người trong số các thí sinh xung quanh thương cảm cho thiếu nữ nên đang định đứng ra khuyên giải, nhưng khi nghe đến cái tên "Hoắc Tam" thì lập tức im bặt.

Ai cũng biết Hoắc gia không dễ dây, Hoắc Tam công tử càng là kẻ ngang ngược, dính vào loại người này chẳng khác gì dẫm vào cục phân chó, muốn gỡ cũng không gỡ được.

Nếu làm lỡ kỳ thí luyện nhập môn thì đúng là mất nhiều hơn được.

Thiếu nữ lo lắng đến mức đôi môi run lẩy bẩy, nước mắt lưng tròng, thì thào: "Rõ ràng là nó ăn mà, sao lại bắt nạt người khác như vậy chứ..."

Rõ ràng nàng ấy không giỏi cãi nhau, lặp đi lặp lại chỉ có mấy câu đó: "Vừa nãy ta lấy linh thạch ra có làm rơi mấy viên xuống đất, thế là con súc sinh này lập tức lao đến ăn ngấu nghiến..."

Con chồn tinh có linh tính, nghe thấy hai chữ "súc sinh" thì lập tức xù lông lên, nhe nanh gầm gừ hù dọa thiếu nữ. Nó đứng chồm hỗm lên bằng hai chân sau, chuẩn bị sẵn sàng tư thế như thể lúc nào cũng có thể lao lên cắn thiếu nữ một cái.

Hoắc Tam vội vàng vuốt lông nó, trấn an: "Cục cưng đừng tức giận, cắn thứ hôi thối bẩn thỉu đó không sợ bẩn miệng à?"

Nói rồi, hắn ta chỉ thẳng vào mặt thiếu nữ, hai lỗ mũi phập phồng như muốn nuốt chửng người ta: "Đồ nhà quê! Ăn nói cho sạch sẽ vào, mắng ai là súc sinh hả? Cả nhà ngươi gom lại đem đi bán cũng không bằng một sợi lông của nó đâu!"

Thiếu nữ bị khí thế của hắn ta dọa sợ, ấp úng nói: "Xin lỗi, ta không có ý đó... Nhưng nó ăn linh thạch của ta rồi, ngươi... Ngươi có thể trả lại cho ta không?"

Tên nhà giàu cười khẩy: "Ngươi có chứng cứ gì chứng minh cục cưng của ta ăn linh thạch của ngươi không?"

Thiếu nữ cầu cứu mọi người xung quanh: "Mọi người đều nhìn thấy đúng không?"

Người thì lắc đầu, người lại cúi đầu, có người giả vờ không nghe thấy luôn.

"Không thấy."

"Có chuyện đó sao? Không để ý."

Có người còn chê thiếu nữ nhiều chuyện: "Chỉ là mấy viên linh thạch thôi mà? Có đáng mấy đồng đâu, cứ phải làm ầm lên..."