Bạch di nương nghẹn họng, toàn bộ tài sản của bà ta đã bị lừa hết sạch rồi, Thích Niệm Du bị trọng thương vì bà ta nên không thể quay về Thích gia được. Bây giờ tiểu nha đầu này đã trở thành chỗ dựa duy nhất của bà ta, đây là tình thế bắt buộc.
Thích Linh Linh móc gói đồ ăn và rượu thừa trong túi càn khôn ra đưa cho Bạch di nương: "Đây là đồ ăn thừa ở Túy Nguyệt lâu, vẫn còn nóng đó, cầm lấy ăn đi."
Bạch di nương không khỏi sửng sốt, nhìn những chiếc bánh tinh xảo trong hộp, ánh mắt bà ta hơi dao động. Lẽ nào nàng ra ngoài ăn cơm còn nhớ mang về cho bà ta...
Bà ta lập tức nhíu mày: "Hừ, đừng tưởng mấy ân huệ nhỏ nhoi này sẽ khiến ta cảm động!"
Thích Linh Linh: "Không không không! Ngươi đừng hiểu lầm, ý của ta là dù có phải chịu hậu quả thì ngươi cũng có phần đấy."
Bạch di nương: "???" Biết ngay nha đầu chết tiệt này không có lòng tốt thế mà.
Hôm sau là ngày diễn ra thí luyện La Phù.
Thích Linh Linh dậy rất sớm, cưỡi hạc linh do tửu điếm sắp xếp bay lên núi La Phù - Có dịch vụ đưa đón miễn phí tội gì không dùng.
Bạch di nương bị nàng để lại tửu điếm, dù sao cũng đã thanh toán tiền phòng rồi, giờ trả phòng là giờ Ngọ, đi sớm cứ cảm thấy rất lỗ. Dù mình không ở được thì để chim của mình chiếm chỗ cũng thoải mái hơn chút.
Đi đến cổng núi, nàng nhìn quanh một vòng, chỉ thấy các gian hàng đã được dọn dẹp sạch sẽ, trông gọn gàng thoáng đãng hơn rất nhiều.
Ngoài cổng vẫn có hàng dài người xếp hàng như thường lệ, đó đều là những thí sinh chính thức có số báo danh.
Thích đại tiểu thư mang vốn vào đoàn tất nhiên không phải xếp hàng, vừa mới đáp xuống đất đã có hai đệ tử của La Phù mặc áo xanh, đội ngọc quan chào đón, cung kính hành lễ: "Vô Lượng Thọ Phúc! Vị này chắc là Chu Tước Thích thị tiên tử?"
Nhập gia tùy tục, Thích Linh Linh cũng trả lễ lại.
Hai đệ tử lập tức dẫn nàng đi vòng qua hàng người xếp hàng dài dằng dặc, công khai chen lên trước.
Các thí sinh đang xếp hàng dưới mặt trời chói chang vô cùng bất bình.
"Tại sao nàng ta không phải xếp hàng?"
"Có tiền thì muốn làm gì cũng được à?"
Thích Linh Linh vốn tưởng mình ghét người giàu nhưng bây giờ, nàng phát hiện ra mình chỉ ghét người khác giàu thôi.
Giờ người giàu đổi thành nàng rồi, cảm giác của tư bản không có tâm đúng là quá sướиɠ!
Thế là nàng giương cằm, thản nhiên nói: "Chỉ có tiền thôi thì không thể muốn làm gì thì làm được, có cực kỳ nhiều tiền mới được."
Mọi người: "..." Tức chết mất!
Hệ thống hơi áy náy: "Ký chủ, trắng trợn thế này không tốt lắm đâu."
Thích Linh Linh liếc nhìn màn hình, số dư lại tăng thêm hơn năm ngàn đồng, chỉ số ghen tị và thù hận cũng là cảm xúc mãnh liệt.
Tuy hầu hết những thí sinh này chỉ là người qua đường không có nhiều diễn nhưng số lượng đông đảo, có thể tiện tay vặt một nắm lông.
Dù sao nàng cũng đeo mạng che mặt, hai đệ tử cả La Phù mới là người mất mặt.
Hai đệ tử đó chỉ muốn tìm cái lỗ để chui xuống thôi.
Sau khi vào cổng núi, họ cúi đầu dẫn Thích Linh Linh đến quầy thu phí, lại chen ngang một lần nữa rồi vội vàng cáo từ: "Xin Thích tiên tử cứ tự nhiên, tiểu đạo không làm phiền nữa."
Thích Linh Linh cảm ơn một tiếng rồi móc linh thạch trong túi càn khôn ra.
Tổ chức thí luyện cũng tốn một khoản phí không nhỏ, bảy đại tông môn đều không muốn làm kẻ ngốc chịu thiệt. Thế là tông chủ các tông môn ngồi xuống bàn bạc rồi quyết định lấy thi nuôi thi, thế nên mỗi khâu đều phải thu phí.
Đăng ký dự thi phải nộp lệ phí thi, trong thời gian thi, các thí sinh ở tịnh xá bên ngoài núi cũng phải nộp tiền phòng, nếu chẳng may chưa tích cốc thì còn phải trả thêm tiền ăn uống. Đồ ăn ở đây nổi tiếng qua loa, chẳng khác gì cơm hộp trên tàu hỏa.
Loại thí sinh VIP như Thích Linh Linh tất nhiên là bao ăn bao ở nhưng lệ phí thi phải thu chung, không thể công khai đặc cách được.