Nàng ước tính nếu mang ra chợ đen bán sẽ đổi được khá nhiều linh thạch.
Nhưng hai thứ này vẫn không sánh bằng món quà lớn thứ ba - Nàng mở hộp ngọc màu trắng tinh xảo ra, bên trong là một viên đan dược nhỏ cỡ móng tay, màu xanh lam óng ánh được vân mây bao quanh, trông rất cao cấp.
Hệ thống: "Wow! Định Phong đan!"
Đệ tử đến tặng lễ nói đây là Định Phong đan, bí tàng của Tung Dương, bây giờ phối phương của loại đan dược này đã thất truyền rồi, số môn phái còn giữ Định Phong đan không quá con số ba.
Không hổ là hàng thật, so với đồ giả hôm qua nàng nhìn thấy đúng là khác biệt một trờ một vực.
Hệ thống: "Có Định Phong đan rồi thì chẳng phải sợ Vấn Đạo Thiên Giai nữa!"
Thích Linh Linh: "Đùa! Thứ này ít nhất cũng đáng giá ba vạn linh thạch thượng phẩm, sao có thể tự ăn được."
Dù không có cơ hội bán đi trong kỳ thí luyện năm nay thì cũng có thể để dành đến kỳ sau bán, lúc đó chắc chắn nàng đã quen thuộc địa bàn, nắm rõ đường đi nước bước rồi, có khi còn bán được giá cao hơn.
Tóm lại là dù không bán được thì nàng cũng sẽ không ăn viên Định Phong đan này.
Uống rồi chẳng khác gì tự dâng một tội danh lên cho Tung Dương tông, có trời mới biết bọn họ có đánh dấu gì lên viên đan dược này không.
Hệ thống: "Ký chủ, tỷ lệ đào thải ở cửa Vấn Đạo Thiên Giai vẫn luôn cao nhất, số người vượt qua không đến năm phần trăm. Ai không thông qua thí luyện sẽ bị xóa sổ đấy!"
Thích Linh Linh: "Biết đâu đạo tâm của ta cực kỳ kiên định thì sao."
Vừa nghĩ đến việc có thể tiết kiệm mấy vạn đồng, đạo tâm của nàng lại càng kiên định, đừng nói là leo cầu thang, dù có bảo nàng trồng cây chuối, leo ngược lại cũng không thành vấn đề.
Hệ thống: "..." Rõ ràng chỉ có lòng kiếm tiền của ngài mới kiên định thôi.
Thái Tố và Thái Diễn cũng gửi tặng không ít đồ, đặc biệt là Thái Tố, có đại năng phù tu tọa trấn, vốn đã giàu có rồi huống chi đã bỏ ra cả vốn gốc.
Ngoài sở trường là phù lục và thiên tài địa bảo, thứ thú vị nhất có lẽ là một con "Ly Lâu Sư Khoáng Bát Quái trùng". Một con côn trùng nhỏ màu xanh lục, thân hình trong suốt chỉ to bằng hạt đậu xanh được đựng trong lọ thủy tinh, trông giống như một viên ngọc nhỏ.
Hệ thống nhiệt tình phổ cập kiến thức: "Ly Lâu và Sư Khoáng là Thuận Phong Nhĩ trong thần thoại cổ đại của nước ta, loại côn trùng này tự động chui vào tai người. Dù là người có tu vi thấp như ký chủ thì cũng có thể theo dõi và nghe lén động tĩnh khắp mười dặm xung quanh bất cứ lúc nào, được xem như một loại thần khí bát quái. Tất nhiên, nếu đối phương có thuật phá giải hoặc tu vi cao hơn Hóa Thần thì con côn trùng này không có tác dụng."
Thứ này đối với một tân binh yếu ớt như Thích Linh Linh thực sự rất hữu dụng.
Nàng lập tức đổ con côn trùng vào lòng bàn tay theo hướng dẫn sử dụng rồi đưa sát lên tai trái, con côn trùng nhỏ nhanh chóng bò vào trong tay. Nàng không hề cảm thấy có vướng bận gì mà chỉ thấy tai thính mắt tinh hơn hẳn.
Nàng chia chiến lợi phẩm thành hai đống, một đống để dành phòng khi cần, đống kia sẽ tìm cơ hội bán đi.
Làm xong, nàng phủi tay định đi tắm suối nước nóng một cái thì chợt phát hiện Bạch di nương đang đứng dựa vào khung cửa, vẻ mặt châm chọc.
Khi Thích Linh Linh ra ngoài hãm hại lừa gạt, Kim Sí Đại Bằng sẽ nghỉ ngơi trong khu nghỉ dưỡng, sắc mặt đã hồng hào lên nhiều, có sức xen vào chuyện của người khác rồi.
"Thích Niệm Du đã đoạn tuyệt quan hệ cha con với ngươi rồi, sẽ không giúp ngươi đâu."
Thích Linh Linh: "Ồ!"
Bạch di nương: "Chẳng mấy chốc Tung Dương và các tông môn khác sẽ phát hiện ngươi lừa bọn họ, đến lúc đó ngươi sẽ không chịu nổi đâu."
Thích Linh Linh chẳng hề sợ hãi: "Vậy thì cứ chịu hậu quả thôi."
Nàng dừng lại một lát mới hỏi: "Ngươi lo cho ta à?"